Trang trong tổng số 53 trang (521 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Bóng Trăng Qua Nước (Thiền)

Người đi qua một đời,
Như trăng qua mặt nước.
Bóng còn trong ký ức,
Trăng đã ở phương nào.

Ta ngồi bên năm tháng,
Nghe tóc mình bạc thêm.
Mới hay điều còn lại,
Chỉ là một chữ duyên.

“Bóng trăng qua nước, người qua đời ta
Thương mấy cho vừa, rồi cũng rời xa
Trách chi dâu bể, oán chi người đi
Giữ lại nụ cười, buông hết sầu bi
Vô thường một kiếp, tạ ơn người qua
Bình yên quay về, tĩnh lặng lòng ta”.

Thương nhau rồi xa cách,
Cũng là lẽ vô thường.
Thôi…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Đông Kinh Khách Lạ

(Thương tặng Đinh Vũ Kim Vi,
Những ngày nghĩ mát ở Đông Kinh)

Dặm ngàn xa thẳm dưới trời Đông
Theo dấu đường mây một bóng hồng
Bến lạ hồn thơ sầu lắng đọng
Tóc huyền buông xoả nắng mênh mông

Nàng qua phương đó vẫn còn mơ
Từ cuối trời tây một nỗi chờ
Góp nhặt tơ mây đem dệt mộng
Đường vào thiên động chẳng tình thơ

Lung linh óng ánh mấy vì sao
Thấp thoáng sương giăng kín ngõ vào
Huyền ảo trăng mờ soi sóng cuộn
Biển trời rào rạt gió lao xao

Gió Mây…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Mưa Chiều Sài Gòn Mưa Chiều Cali 2

Chiều Sài Gòn chiều Cali
Một người đi một kẻ đợi chờ
Người ở lại nghe lòng hoang vắng
Người phương xa sống với giấc mơ

Bên xứ lạ mùa đông rất lạnh
Ly cà phê chẳng đủ ấm lòng
Anh nghe gió như mùi hương cũ
Thoảng đâu đây một thuở mặn nồng

Em đi giữa chiều mưa rất thật
Mà tưởng đâu còn bước chung đường
Tay đưa tay che một đời gió
Nào ngờ đâu mỗi đứa một phương

Mưa Chiều Sài Gòn Mưa Chiều Cali
Ta già đi theo mỗi cơn mưa
Tình năm đó như…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Mưa Chiều Sài Gòn Mưa Chiều Cali 1

Chiều Cali mưa rơi rất khẽ,
Gió cũng già như tuổi của tôi
Ngồi nhìn nước lăn bên ô cửa
Mà thấy Sài Gòn ướt xa xôi

Ngày ấy mưa bay trên Tự Do
Cà phê Brodard ấm đôi tay
Bến Bạch Đằng mình đi rất chậm
Sợ một đời trôi mất hôm nay

Sài Gòn mưa bây giờ đông lắm
Đường quen xưa đã khác rất nhiều
Quán cà phê mình ngồi thuở đó
Giờ cũng mờ như bóng tình yêu

Bến Bạch Đằng chiều nay nước lớn
Sóng vẫn buồn như thuở chia tay
Em đứng nghe chuông chiều…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Tiếng Hò Dưới Trăng

Gió đưa ngọn lúa lao xao
Trăng treo đầu ngõ ngọt ngào bến mơ
Chiếc xuồng ai khẽ lững lờ
Tiếng hò ai gọi bây giờ nhớ ơi

Nước ròng con nước đầy vơi
Câu thương câu nhớ rụng rơi giữa dòng
Đò ngang chở mấy mùa mong
Mà nghe lòng cứ long đong nỗi niềm.

Cầu tre lắt lẻo chờ trăng
Bóng ai in nước bâng khuâng cuối trời
Mái chèo khua ánh sao rơi
Gọi câu nhân nghĩa một đời thuỷ chung.

Ơi người đi mấy dặm sông
Có nghe trăng sáng mà lòng nhớ quê
Có nghe con nước…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Bóng Và Tôi

Tôi về ngồi lại với hoàng hôn
Nhìn bóng mình dài trên lối cỏ
Sau những ngày đi qua giông gió
Còn lại gì ngoài khoảng trống mênh mông?

Người đi rồi, phố thị cũng hư không
Đèn thắp lên nhuộm vàng hàng cây đứng
Trái tim tôi sau bao lần chập chững
Đã biết đau và đã biết bằng lòng.

Bóng hỏi tôi: “Có lạnh lắm hay không?”
Tôi mỉm cười: “Quen rồi, không sao cả!”
Đời ngược xuôi, người ta giờ xa lạ
Trách chi người quên mất chuyện ngày xưa.

Thôi thì thôi, chuyện cũ đã…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Xa Rồi Người Có Nhớ
(Gưi người tình thơ tri kỉ. TT)

Xa rồi người nhớ căn nhà xưa cũ?
Phố ảo quen tên, gõ nhịp tâm hoà
Hai mươi năm, tưởng chừng như rất lạ
Chưa một lần nhìn, nỗi nhớ thẳm xa

Người có nhớ thời Tía Lia thuở ấy?
Mỗi dòng tin là một sợi tơ vương
Dẫu ngăn cách bởi màn hình không thấy
Vẫn thấu lòng nhau qua những đoạn trường

Người giờ đây chọn cách mình ẩn khuất
Để lại tôi cùng trang giấy lặng im
Mối tình thơ bấy lâu nay thắt chặt
Giờ thành vết hằn nhức nhối trong…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Tình Cha Còn Mãi

Chiều xuống thật buồn theo bước bơ vơ
Cha đứng một mình nhìn khói sương mờ
Nhớ thuở con thơ bên cha từng bước
Giấc ngủ ngày nào cha giữ trong mơ.

Thời ấy nhẹ trôi theo tiếng mưa rơi
Cha dắt con về qua những rãnh đời
Sợ con khổ sầu sợ con lạc lối
Nỗi nhớ âm thầm theo tháng năm trôi.

Giờ con bước đi tương lai sáng ngời
Giờ con lớn khôn theo gió phương trời
Cha đứng bên này lo lắng đầy vơi
Tiếng cười ngày cũ nay xa vời vợi
Hoàng hôn trống vắng da diết một đời

Rồi…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Đâu Rồi Những Mùa Hè?
(Nhớ thương thời áo trắng)

Nghe đâu đó Ve sầu kêu nhớ bạn
Có phải Hè lãng đãng giữa không gian?
Rớt trên vai hoa nắng nhạt tơ vàng
Ôi!-da diết tâm can…Ôi!-buồn bã.

Hàng Phượng đỏ yêu xưa chừ xa quá
Mái trường làng nay đã phủ rêu phong
Bạn ta đâu một thuở ngược xuôi dòng
Thời áo trắng minh mông muôn hoài bão

Bao nỗi nhớ chất đầy trong tâm não
Dâu bể làm chao đảo cuộc phân li
Thầm gọi nhau ngày tháng có nên gì
Sao xoá được lòng ghi bao vết tích

Đêm…
Ảnh đại diện

Thơ Viễn Phương

Bất Chợt Tình Nhân

Chiều rơi công viên vắng
Lá đổ bước lang thang
Ghé ngồi bên ghế đá
Gió nhẹ chạm miên man

Xa xa người thiếu nữ
Dáng buồn như khói sương
Bước chân nghe lạc lõng
Nghiêng chiều phủ tơ vương

Mắt nàng như giọt nhớ
Chạm vào miền xa xăm
Lòng tôi chợt run khẽ
Gọi về bóng cố nhân

Bất chợt thành cơn mộng
Tôi dìu em qua trời
Hoa bay mềm lối cũ
Ánh chiều rơi đầy vơi

Tay trong tay rất nhẹ
Ngỡ tình chưa phai phôi
Nụ cười duyên khe khẽ
Từ kiếp nào xa xôi

Rồi…

Trang trong tổng số 53 trang (521 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):