Nhưng còn đọng lại trong tôi Màu bằng lăng tím bồi hồi trong tim Em giờ viễn cách bóng chim Tôi còn với những nỗi niềm thời gian Tình xưa lỡ một cung đàn Hồn tôi quấn một dải tang cho tình Thôi thì xa bóng vắng hình Màu hoa xưa để một nguồn tình cho thơ
CHỊ ƠI! ( Kính tặng chị Bòng) Chị ơi! Chiều uống chưa say Nghe trong kỉ niệm tỏ bày nguồn cơn Em càng yêu chị nhiều hơn Quảng Nam gặp mặt đông hơn mọi lần
Em về trong nỗi bâng khuâng Van chị hãy rót một lần để say Rượu hồng đào giữa mưa bay Để đêm Đà Nẵng chứa đầy yêu thương
(Kính Tặng chị Bòng nhân ngày 8.3) Chị ơi em viết lời này Lá Diêu Bông không biết tỏ bày nguồn cơn Em theo lối nhớ chập chờn Tóc pha sương cứ buồn hơn vạn lần
Mai về xứ Quảng bâng khuâng Hồng đào chị rót một lần để say Yếu mềm không biết giãi bày Câu thơ nghiêng đổ chiều nay nhuốm buồn
Mai em về hưu Cây bàng trước sân trường nhẹ nhàng buông từng chiếc lá Chút bâng khuâng dáng hình nào trên ghế đá Gợi âm thanh ngọt ngào trong tiếng trống chiều xưa
Mai em về hưu Bao luyến thương nói mấy cho vừa Chia tay bạn bè đồng nghiệp Người ở lại vững mái chèo đưa tiếp Mái đầu xanh,những em nhỏ sang sông Người ra đi vương vấn những nỗi lòng Nhưng không thể ngược thời gian cho đời trẻ mãi
Mai em về hưu Thời gian sẽ trôi đi trôi mãi Giữa dòng đời…