Tĩnh lặng lại để ta còn viết. Những trang thơ yêu dấu gửi cho người. Những trang thơ có cả niềm thương nhớ. Đượm chút buồn, một chút oán than. Em ở đâu giữa bốn bể gió ngàn. Theo chân chồng em về nơi gió thổi. Nơi cát trắng, rừng hoang xa vắng. Hay về nơi phố thị xô bồ. Em còn nhớ những tháng năm thủa nhỏ. Ngày dắt tay nhau đi trên lá thu vàng. Em còn nhớ những tháng mùa thi. Em tất bật còn tôi lơ đãng. Những bài thơ đầu tôi viết cả cho em. Rồi những chuỗi ngày với bao nỗi…
Rất có thể ngày qua, tôi gọi là quá khứ. Em vô tình lướt qua đời tôi. Cũng có thể em là hạt mưa rơi. Trong chiều đông âm thầm mà vội vã. Hoặc em có thể chỉ là chiếc lá. Rơi rất nhẹ sáng sớm mùa thu. Tôi tin rằng em cũng là lời du. Thật dịu dàng đêm qua tôi thấy. Và tôi ước rằng em chỉ là có vậy. Để nhẹ nhàng đến với trái tim tôi. Xoa dịu đi nỗi sầu vô hạn. Đừng đánh thức nỗi đau ngày nào.
Lãng đãng một chiều đông. Trong đám tang người con gái không chồng. Những tiếng than ôi, những tiếng khóc. Tôi thấy mình sao quá vô tâm. Sao quá vô tâm với chuyện đã qua. Rồi bỗng dưng nước mắt nhạt nhòa. Và người đàn ông như tôi đã khóc.
Người con gái không chồng. Ra đi trong chiều đông mà mưa rơi ướt đẫm áo quan. Nến tắt hương tắt và tuổi xuân cũng tắt. Sống đã heo hắt héo mòn. Chết đi sao không cho an phận. Hỡi ông trời sao không cho an phận mà còn…
Buồn ngủ quá Mà trời lạnh giá lòng ta. Tiếng mưa rơi cuối hạ. Đớn đau cho thân cỏ gầy. Đợi ngày mai thức dậy Cỏ non tơ sẽ thấy. Mưa là mẹ của sự sống muôn loài. Ta yêu mưa đêm mưa ngày. Yêu cả đêm mưa khi ta buồn ngủ. Hay khi ta sầu bi tráng thời đã qua. Mưa không ngủ hay sao ý nhỉ? Mà cả đêm rơi tí tách bên thềm. Có ai đó đêm nay thức giấc. Tưởng bóng ai về làm động lá vừa rơi. Buồn ngủ quá mắt ta đã nhắm. Mà sao lòng vẫn còn vấn vương. Vương bụi…
Thật vậy đó. Giữa dòng người xa lạ đông đúc. Ta cảm thấy đời chỉ có ta. Thật vậy đó. Giữa những con người vì danh vì lợi. Ta chẳng biết vì gì ta đi. Ta lạc lõng, ta xa lạ. Với tất cả ta tưởng là thân thuộc. Ôi đất trời rộng lớn. Có nơi nào đủ rộng để hồn ta sống. Để hồn ta chìm đắm khát khao.
Giữa dòng đời hôm nay. Ta nhỏ bé vô cùng và cô đơn khôn tả. Hỏi mây, hỏi gió xem đến khi nào. Hồn ta được sống được mộng và mơ. Thật vậy đó!!! Giữa dòng người tưởng như thân thuộc. Ngày hôm nay ta cảm thấy cô đơn.
Trong vỏ bọc của chàng trai đôi mươi. Sao tôi thấy đời không nhựa sống. Những khao khát đam mê cháy bỏng, Giờ chẳng được một nhúm lửa tàn đông Có phải thế do tôi quá phiêu bồng. Đánh mất rồi mục đích của cuộc sống. Hay tại tôi quá tin vào số phận. Nên phó mặc tất cả cho ông trời. Rất có thể do tôi vô ý. Hoặc lãng du lên bỏ mặc cuộc đời. Chính vì thế bây giờ tôi mới thấy. Tuổi trẻ qua đi cứ lặng lẽ vô hồn.
Rất có thể mưa sẽ về vội vã. Trong đêm khuya trong giấc ngủ say Mưa cũng vậy không khác gì em gái. Đến rồi đi cũng rất vô tình. Mưa đấy nhỉ hay là ai khóc. Giữa đêm đen gió rít liên hồi. Trông xa xa có bóng ai đang bước. Có phải là tôi giữa đêm tối tìm em. Em có đến vội vã không em. Cứ như thể em là cơn gió thoảng. Gió có về thì mưa mới đến. Em có về mưa mới là mưa.