Trang trong tổng số 185 trang (1847 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ ... [3 ] [4 ] [5 ] [6 ] [7 ] [8 ] [9 ] ... ›Trang sau »Trang cuối
CHÚT TÌNH VỤNG Thơ - Trường Phi Bảo Ai bảo anh... là em không biết nhớ? Ai bảo anh... là em chẳng biết chờ? Tình yêu ư... có đẹp giống như thơ? Yêu anh ư... có dại khờ không đó? Ừ, thì yêu, mà... yêu sao chẳng rõ, Chắc có lẻ vì còn nhỏ hở anh? Mến sân trường, xa áo trắng sao đành, Thôi cứ để một vài năm hẳn tính. Cửa lòng em chẳng bao giờ khép kín, Tại người vào chưa tìm thấy lối ra. Cái anh này sao lạ lùng quá nha Tự dưng trách... người ta đây hờ hững. Thư anh viết... người…
TRÊN BẾN DƯỚI THUYỀN Thơ - Trường Phi Bảo Người đem thơ ủ lên men, Cho sầu ngây ngất, cho nghèn nghẹn ta. Hồn say sưa chén rượu ngà, Nửa thương, nửa nhớ, nửa xa, nửa gần. Thơ nồng ý cũng lân lân, Vần nghiêng ngả điệu, lòng dần chênh chao. Người trên bến nói - cười - chào, Dưới thuyền ta cũng... xôn xao đón mời. Khách thơ tao ngộ về chơi, Đường thi mở ngõ bao lời tri âm. Tình thơ duyên khởi âm thầm, Áng thi chung gửi chữ "Tâm" cầm lòng. Đêm nay trăng sáng hồn trong Dưới thuyền…
MƯA TRÊN BẾN CŨ Thơ - Trường Phi Bảo Hôm qua xuống bến trời mưa, Mắt buồn ngóng chuyến đò vừa sang sông. Mưa rơi hay lệ tuôn dòng, Ngồi trên bến cũ đợi mong thẩn thờ. Nhớ xưa chung chuyến đò mơ, Tan tầm đúng hẹn đôi bờ giao duyên. Hai bên sóng vỗ mạng triền, Gái trai hội ngộ huyên thuyên trữ tình. Có chàng nhút nhát lặng thinh, Cô nàng hát ghẹo duyên mình trao ai? Có người ngân khúc thơ dài, Cho lòng ai phải lòng ai lúc này! Tôi thì ngơ ngác chốn đây, Đêm trăng giã bạn, đò…
ĐÊM NAY TRĂNG SÁNG BẾN THUYỀN Thơ - Trường Phi Bảo Mình không hứa hẹn duyên thề, Nhưng thuyền chung đổ neo về bến thơ. Hoạ vần - đối ý thương chờ, Xướng ngâm - ngẫu cảm, lòng ngơ ngẩn lòng. Dù cho nắng dãi mưa giông, Tình thơ đầy ắp con sông quê nhà. Biển đời có lắm phong ba, Trong thơ tình vẫn mặn mà lứa duyên. Đêm nay trăng sáng bến thuyền, Cùng nhau say chén, hàn huyên nhé người! Khắc giờ quên cả chàng ơi, Chỉ còn nhớ mắt môi cười nàng trao. 29/03/2026
DUYÊN THƠ Thơ - Trường Phi Bảo Duyên thơ từ độ khai sinh, Mở tròn xoe mắt bén tình kiếp nao. Trăm năm khế ước ngọt ngào, Se thành giai ngẫu kết giao tâm hồn. Chung thân gánh cả dại khôn, Buồn vui trang trải vun tròn tháng năm. Đa mang vướng cái nợ tằm, Nên tơ cợt nhã thắm đằm lời thương. Vần yêu gối mộng canh trường, Len từng nỗi nhớ mơ hương ái tình. Dệt nên sắc áo lung linh, Dâng đời khúc ruột nghĩa tình trước sau. Nếu thơ em vẫn đượm màu, Thì duyên mình mãi còn nhau tới…
TÌNH THƠ FACEBOOK Thơ - Trường Phi Bảo Thôi anh ạ, tháng ngày chưa giáp mặt! Năm qua đi và tình chẳng lạnh lùng. Hai đứa mình giữ mãi nhịp tim rung, Niềm yêu thơ trong tận cùng tâm thức. Sao phải gặp cho tình thêm rạo rực? Sao phải chờ người thắp lửa đam mê? Anh và tôi dẫu môi mắt chưa kề, Nhưng vần điệu đã say men muôn thuở. Chỉ là bạn... trong tình thơ bỡ ngỡ Chỉ là yêu... những dang dở đã từng Chỉ là cảm... cảm mến... chẳng thế ngưng Hai tâm hồn... chung điểm dừng mộng tưởng. Phải…
VẤN VƯƠNG Thơ - Trường Phi Bảo Thoáng gặp lần đầu dạ vấn vương Men say chếnh choáng nụ hoa hường Ngày qua ngớ ngẩn luôn chờ đợi Tháng lại khù khờ mãi nhớ thương Nếu biết mơ trao tình mở lối Vì chưa mộng gửi nghĩa chung đường Đôi tim trỗi nhịp thầm rung động Nguyện kết tơ hồng buộc vấn vương. 28/03/2026 ---------------------------------------------------------------- MỘNG THẮM MƠ YÊU Thơ - Trường Phi Bảo Nắng ấm hong tình anh ướt đẫm Buồn đời bước mỏi nhọc lòng không Sao…
HIỂU VÀ THƯƠNG Thơ - Trường Phi Bảo Đôi khi... cũng phải định thiền Để cho quên hết đảo điên sự đời Đôi khi... tập thấu hiểu người Để lòng rộng mở đón mời nhân tâm Đôi khi... rút ruột kiếp tằm Để ta dệt tấm áo lam thanh bần Đôi khi... giản dị thật gần Sống quen đạm bạc trong ngần yêu thương Đôi khi... đời vốn vô thường Nên đừng giận dỗi hay hờn chi ai Đôi khi... cái lẽ đúng sai Là điều nuối tiếc là hoài đa mang Đôi khi.. đem bán hết vàng Để mua những thứ không…
TRIẾT NGẪM Thơ - Trường Phi Bảo Đời người được mấy xuân son, Mà đường đời một lối mòn phải qua. Lọt lòng từ mẹ sinh ta, Đã nghe tiếng khóc oa oa ngất trời. Vô tư tuổi nhỏ rong chơi, Lớn lên chút học làm người nhân tâm. Chữ “tình” nếu mãi luân trầm, Mình không buông được... tự làm khổ nhau. Tuỳ duyên hoan hỷ trước sau, Người đi, người đến, có đau, có buồn. Thế nên cần học chữ “buông”, “Suy tâm vọng tưởng” cội nguồn của “si”. Mê lầm tỉnh giấc ai bi, Thoát thai mộng cảnh, chẳng…
NGỘ 2 Thơ - Trường Phi Bảo Tình tan duyên cũng nghẹn ngào, Yêu không tròn mộng trách sao được lòng? Vần thi gửi nhớ - thương - mong, Cho hồn lặng bước đi trong tháng ngày. Quá khứ mình nói chia tay, Dĩ vãng chối bỏ từ rày an yên. Kỷ niệm là chuỗi luỵ phiền, Thôi không thèm nghĩ liên miên khổ sầu. Bình tâm chẳng ước - mộng - cầu, Đời mặc kệ nắng dãi dầu hay mưa. Vô thường lẽ tự nhiên xưa, Ta hoan hỷ lánh hơn thua kiếp này. Đừng buồn duyên phận héo gầy, Chăm cho thật tốt xanh…
Trang trong tổng số 185 trang (1847 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ ... [3 ] [4 ] [5 ] [6 ] [7 ] [8 ] [9 ] ... ›Trang sau »Trang cuối