Trang 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 trong tổng số 16 trang (158 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ ... [2 ] [3 ] [4 ] [5 ] [6 ] [7 ] [8 ] ... ›Trang sau »Trang cuối
KHÔNG ĐỀ Thiên Sứ Cảm tác thơ Nguyễn Duy Người đi đâu biết phương nào....? Thu tàn muôn cõi xạc xào lá rơi! Thôi đành muôn sự tại trời. Trăng thề buồn nhắc lẻ loi khuyết tròn. * Tình nồng tay nắm bàn tay. Hương xưa ngây ngất, gió say ước thề. Bâng khuâng chợt tỉnh cơn mê. Người trong mộng ảo có nghe ru tình? KHÔNG ĐỀ Nguyễn Duy Chao..! đêm đẹp biết chừng nào! Vẫn xin em chớ làm sao trên trời Sáng hoài mà chẳng có đôi Đẹp như trăng cũng lẻ loi khuyết tròn…
Cảm tác thơ Lý Bạch GIANG THƯỢNG NGÂM Thiên Sứ Tiêu xưa réo rắt buông sầu. Trầm trầm trên sóng giang đầu vấn vương. Mộc lan thuyền quế tỏa hương. Lênh đênh giữa chốn vô thường nhẹ trôi. Giai nhân chuốc rượu mềm môi. Men say ngây ngất, một trời đảo điên. Giữa trời hạc chở người tiên. Hải âu tung cánh cuối miền chân mây. Huy hoàng vua Sở đâu đây Sở từ còn vọng ngập đầy sầu miên. Lúc hứng khởi bút khoe Ngũ nhạc. Khi vui cười thơ ngập Thương Châu. Nếu đời danh lợi dài lâu. Có chăng…
DÂNG BUỒN Người ơi! Buông bắt dâng buồn. Bơ vơ cõi mộng cội nguồn đơn côi. Người ơi! Cánh hạc xa xôi. Nhạc chiều đan phím tơ đời. Thiên thu chợt khóc bờ môi héo sầu. * CÁNH HẠC VUÔNG Có nghe trăng chết trong đêm? Có nghe vọng lại giữa miền hư không? Tìm trong thu chết mênh mông? Còn không cánh hạc hình vuông xanh mờ? * TIẾNG XƯA Ngàn xưa tiếng vọng mơ hồ. Trách đời dâu bể xây mồ thiên thu. Giữa không hư nhạt tiếng ru. Hạc kêu lảnh lót cho uyên nguyên buồn.
Nắng Mùa Thu Triều Âm - July 16th 2008 Bên trời mơ mây vàng lên màu áo Gió nhẹ đùa thoang thoảng chút hương xưa Góc chiều trôi có khoảnh nắng nhạt vừa Đơm lên tóc nhỏ những lời thơ bay. Lá mùa thu rơi xuống giữa mặt ngày Lòng hồ sóng sánh dưới chân mây Chông chênh phiến lá hồn du tử Đếm cuộc tình trôi dưới chân mây. Cánh chim cuối trời bay đâu đó Để lại bóng chiều chút ngẩn ngơ Nắng phai một góc mùa thu ấy Có chiếc lá vàng…
ĐỂ TÔI YÊN Kiếp sau đâu? Kiếp sau đâu? Ngập đầy cõi nhớ, sầu đau một mình. Trăng thề xưa, vẫn nguyên trinh. Gió ơi! Ngừng tiếng ru tình ngày xưa. Để tôi yên với đong đưa. Để tôi yên với cơn mưa ngập lòng.
THƠ MÌNH. BÍCH HOÀNG Em say lời thơ anh như chim say trời xanh Như hoa say giọt nắng càng say càng long lanh Em muốn đi tìm anh tìm đầu sông ngọn suối Ai vây bủa lưới tình càng đi càng mất lối Em đâu phải một mình mà sao lòng đơn độc Anh đâu phải vô tình trêu nhau hoài bật khóc Ơi những câu thơ tình chaỷ hoài trong huyết quản Thơ ta họa thơ mình mà…
TIẾNG RU TRẦN THẾ Thiên Sứ Ai ru ai xuống cõi đời? Ru đời ru mãi những lời ru say. Ru cho gió lặng giữa trời mây bay. Ru cho vợi những đắng cay. Ru quên nhân thế chất đầy sầu miên. Ru buồn bụi cát ngả nghiêng. Ru thêm trầm lắng linh thiêng. Ru lòng Thượng Đế dâng miền tịch liêu. Ru trên sóng nước phiêu diêu Ru êm mái rạ tiêu điều miền xa. Ru đời hay mãi ru ta. Đời ru ta khóc, còn ta ru người.
NHỚ Chiều rơi buồn nhớ đọng mắt ai. Hiu hắt sương buông gió thở dài. Dấu cũ người theo ôm nỗi nhớ. U hoài hồn lắng cảnh phôi phai. Tình ru trần thế ngàn thu ngắn. Mộng cõi Thiên Thai một khắc dài... Gửi mộng hải hồ tình biển cả. Bên tóc huyền xưa vạt trâm cài. * Tóc mây, sợi ngắn, sợi dài Bay trong cõi nhớ, thương hoài ngàn năm
CÒN ĐÂU? Đâu tiêng thu xưa khúc nhạc lòng? Hỏi tình thu cũ có chờ mong? Hoàng hôn phai nhạt phương trời ấy. Chiều tím phôi pha biệt ráng hồng * Duyên lỡ không đành hẹn kiếp sau Ngậm ngùi thu vắng biệt ly nhau Ru tình đâu nhắc lời dang dở Mà cõi trăng xưa lại bạc màu? * Thu rơi úa vạn nẻo sầu Người đi không hẹn kiếp sau lạnh lùng...
DỞ DANG Thôi còn chi nữa mà nhung nhớ Dấu thu phai tình lỡ đoạn trường Mịt mù mây khói vấn vương Trăng tà, tiếng vạc kêu sương ngỡ ngàng * Mây che khuất nẻo trăng vàng Duyên xưa nay đã dở dang câu thề
Trang 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 trong tổng số 16 trang (158 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ ... [2 ] [3 ] [4 ] [5 ] [6 ] [7 ] [8 ] ... ›Trang sau »Trang cuối