Trầm Khúc
Gió trên đầu sau lưng mùa riêng bóng
Lạnh lùng sương cuối hạ một chiều sang
Bỏ hoàng hôn ở lại với đại ngàn
Ghi vội vã đôi hàng trang lưu bút
Mây kết lệ trên đồi thông heo hút
Trời vào thu cổ độ lá rừng tuôn
Người ra đi hò hẹn những ngày buồn
Xin ở lại đợi chờ mai sau nhé!
Đường ly khách áo phong trần quạnh quẽ
Dặm bộ hành khuê mị xé hành trang
Gom tàn tro sưởi ấm dạ lỡ làng
Dâng sỏi đá trăm ngàn đêm khôn xiết
Ôi nhân thế cả khung trời tiễn biệt!
Quán hư huyền dừng vó…
Cố Nhân
Cố nhân nào về lại mấy lần thơ
Trơ tay bút lối hoang vườn tình ái
Và lưu luyến ghi vào trang quan tải
Ngày lạnh lùng năm tháng hóa thành sương
Kiếp người ta sao có những con đường
Tên ly biệt trong một lần gặp gỡ
Bước hành nhân đi qua trời vụn vỡ
Nẻo tình cờ viễn khách chạm đời nhau
Suối Vô Ngôn là rượu mặn một bầu
Trăm năm em… đôi hồ trong ánh lệ!
Ta oai vệ rất ư người phàm thế
Uống triệu lần lòng dạ tuyệt tình ca.
Hàn Ni ơi ! Nàng tiểu thuyết hôm qua
Chiều cố quận ta nửa đời đau mãi
Tóc xanh xưa còn giữ người ở lại
Trong hương nồng Dạ Lý thuở vàng son.
Kẻ Hành Khất
Lá thu mang tên Anh
Cho thơ buồn mang mác
Xưng là người hành khất
Xin chút chén cơm đời
Cơm nghèo không dư vị
Gạo nghèo không hoá cơm
Xin được gì thi sĩ?
Đừng mỉa tôi làm gì!
Tôi là người thơ mới
Nơi hư viễn trăng sao
Của mùa thu ở lại
Nằm ngủ dưới trời cao
Hay giả đò ngây ngất
Với những thứ thần tiên
Mang vào thơ kể lể
Tựa người phát bệnh điên
Anh chớ cười tôi nhé
Hỡi lãng tử lang thang
Tôi tặng Anh mảnh lá
May áo thu cơ hàn.
Chuyện Tình Phong Lan Trắng
Nàng yêu hoa trắng tự bao giờ
Phải rằng vào độ thuở ban sơ
Chàng lính say sưa nâng phím nhạc
Lan rừng từ ấy giữ trong đời.
Chuyện thời áo trắng xa rất xa…
Nắng trưa rợp bóng cội phượng già
Hai đứa nhìn nhau ghi thương nhớ
Sân trường lưu lại tháng ngày qua
Lối mộng vào hồn ai có hay
Cầm bằng câm nín những nồng say
Mồng tơi chín tím mùa gia giáo
Thành thị đi về trong mắt cay
Đôi mắt xa xăm đọng những buồn
Nàng tìm… nhật ký mấy lần tuôn
Ghi nét cô đơn…
Bâng Khuâng
Gió đưa xác lá vừa rơi
Bay hờ hững buông mình nằm trên cỏ
Khờ dại mùa sang lòng chẳng rõ?
Dường vô tình từ thuở lạc đời nhau
Lệ ai tuôn. Khóc bên cầu!
Rơi mưa xuống buồn lòng người nhân thế
Sỏi đá rêu phong ta nào dễ
Quên một trời lộng gió những ngày thu
Mưa Ngâu khe khẽ lời ru…
“Hãy ngủ đi còn gì đâu mà nhớ!”
Đã qua lâu rồi, còn bỡ ngỡ
Chân ai về ngõ vắng buổi chiều nay.