Đôi điều giới thiệu cùng bạn đọc trên diễn đàn Thi viện về cuốn sách mới “Ô CỬA RÊU XANH” và tác giả Lê Hà - một nhà văn nữ và cũng là nhà báo đang sống ở thành phố Huế.
Ảnh tác giả Lê Hà (Nguồn trang fb của Ngoc Ha Le)
-…
Gửi Zaolin:
Em thấy đó, chị vẫn còn làm thơ
Dù thời gian đã qua đi hơn mười năm, kể từ dạo ấy
Những niềm vui và nỗi buồn đã trải qua nhiều biết mấy
Chẳng chiếc cân nào đong cho hết niềm riêng!
Chị vẫn làm thơ như vay mượn chính tâm hồn mình
Để còn sống là còn biết yêu thương mà gửi gắm
Giấu vào nơi sâu thẳm
Những đớn đau, tủi hờn rồi lâu dần sẽ quên...
Chị vẫn làm thơ, như một thói quen
Thay vì dựa vai người thương mà kể lể
Chị tựa vào thơ mình làm tri âm, tri kỷ
Sớm…
@Zaolin: Thật xúc động khi lại được gặp em trên Thi viện! Đúng là quá lâu rồi, em nhỉ - kể từ lần cuối em ghé thăm chị trong chủ đề Nhặt lá mùa xưa! Mười năm đã trôi qua từ dạo ấy. Nói chữ “mười năm” nghe thật gọn lỏn nhưng lại là một quãng đường quá dài, quá xa cho cuộc đời của con người trong khoảng thời gian ấy: biết bao nhiêu sự kiện, biết mấy thăng trầm, vô vàn sự biến... đã và có thể xảy đến cho mỗi chúng ta trong mười năm qua...
Có điều, dù thời gian có trôi qua lâu như thế, chị vẫn nhớ em,…
Zaolin đã viết:
...
Mười năm em mới lại quê
Chị Từ vẫn vậy thật mừng ghê!
Thời gian phôi xoá bao niềm nhớ
Người cũ, thơ xưa lại ùa về...
Ôi chao! Thiệt bất ngờ đó nhé! Em là một trong số những thành viên Thi viện mà chị mong được biết tin trong những năm qua. Thỉnh thoảng chị lại vào profile của một số bạn cũ…
Hoa Phong Lan đã viết:
Thôi thì vẫn cứ giữ nghề xích lô vậy, không cần chân dài nữa ![[:D] :D](/image/emot_4.gif)
Hihi, cứ “yên phận” lại hay, nhất là ở thời buổi nhiễu nhương, nhốn nháo đó đệ!
![[:D] :D](/image/emot_4.gif)
Thỉnh thoảng có chuyện gì hay hay, vui vui về nơi đất mới thì chia sẻ cho tỉ được mở mang tầm mắt, chứ cứ cái kiểu “chôn chân” ở xứ Huệ này suốt, có khi tỉ lạc hậu cả mớ chứ chơi!
![[;;)] ;;)](/image/emot_5.gif)
VALENTINE, MỘT THUỞ
Có một nụ hồng chớm nở
Toả hương sắc mới vào xuân
Thoảng nghe đàn lòng gợi nhớ
Một khúc ru tình bâng khuâng
Có một hoàng hôn lặng lẽ
Buông mình vào giữa lòng sông
Chiều cũng âm thầm soi bóng
Trên dòng rợn ngợp mênh mông
Có tiếng chim trời gửi gió
Mang theo bao nỗi ngóng trông
Trăng khuya khi mờ, khi tỏ
Lập lờ, xuân ngỡ như đông...
Và tôi, hỏi thầm ai đó
Tình cờ có nhớ tôi không?
Một thuở ngây thơ, trong trẻo
Xa mờ nơi ngõ phù vân...
Từ Nguyễn, chiều xuân mưa - 14/02/2023
CÓ MỘT CHIỀU BÊN SÓNG TAM GIANG...
Có một chiều sóng nước mênh mang
Ngọn gió quê hương vỗ về lòng người xa xứ
Dẫu ra đi mà tâm hồn hằng nhớ
Một miền quê lâu lắm, chưa về...
Quảng Điền ơi, thắm thiết nghĩa tình quê
Nơi ngày xưa tổ tiên chung tay gầy dựng
Có thế hệ vun vén ruộng vườn
Có cha ông cầm súng
Những lãnh binh, tỉnh cơ, thuỷ cơ một thời trung dũng
Danh còn đề bia đá, sắc phong
Phú Ngạn bây giờ lúa xanh mướt ngoài đồng
Nhà ngói khang trang đường không còn lấm…
Nhiều người Việt mình hồi này sính lễ đền, chùa quá. Hồi tỉ đi trại sáng tác Tam Đảo - cái hồi mà đệ, HXT, Thiên Nga và một em gái ở Quảng Ninh lên mừng sinh nhật tỉ - có đi thực tế ở chùa Tây Thiên, đền Hùng, tỉ chứng kiến cái độ cúng bái của khách thập phương mà phát khiếp! Mâm cao, cỗ đầy ngồn ngộn những gà, xôi, tiền tài, chen vai thích cánh... Hồi đó tỉ đã lấy làm lạ với thói dâng lễ cầu tài lộc, cầu may. Sau này, xem các hình ảnh, video trên báo mạng, thấy càng khiếp hơn!
Đệ có về VN, vào…
Tình cờ đọc thấy trong trang lưu trữ bài thơ viết từ năm 2014, bài thơ này, sao mà quá hợp với tình cảnh hôm nay.
TRỞ LẠI
Cơn mưa tình cờ trở lại
Lá rơi trải lối vàng phai
Gió dồn đuổi nhau mê mải
Mênh mang ngõ tối u hoài...
Cái rét mùa đông trở lại
Rùng mình, buốt lạnh đôi vai
Lòng như có niềm tê tái
Đếm đêm từng thước ngã dài...
Nỗi buồn dường như trở lại?
Vu vơ mà cứ đong đầy
Có chút gì như ái ngại?
Nên chưa đủ bủa trùng vây…
Người có cùng tôi trở…
Hihi, may mà còn chiếc xích lô của đệ chậm rãi đạp tới đạp lui, nếu không chắc càng hiu hắt nữa!
![[:D] :D](/image/emot_4.gif)
Thực ra tỉ cũng rất sợ cái không khí khá là hỗn độn, ồn ào của diễn đàn Thi viện ngày nào, với những sự tranh cãi, cạnh khoé, kiện tụng qua về giữa một số thành viên; chỉ là nhớ tiếc những người bạn dễ thương vui vẻ bên nhau một thời. Hồi đó, tỉ còn nhiều lúc nhức đầu, đau cả dạ dày vì những chuyện phức tạp trong nội tình các vụ việc trên diễn đàn nữa kìa! Giờ thì như đệ nói: “Vắng đìu hiu mới quý”, kể ra ít người, ít chuyện cũng có cái hay!
![[:)] :)](/image/emot_1.gif)