Có lẽ ông trời chỉ cho mình có vậy thôi H nhỉ. Những kỉ niệm, những nỗi đau, những giọt nước mắt và bây giờ là những nỗi buồn. Thế đấy cái mình nhận được cũng khá nhiều rồi còn gì và mình cũng chẳng mong nhận được nhiều thêm nữa.
Mỗi ngày qua đi thời gian như đang gặm nhấm tâm hồn mình. Có lẽ bởi sự xô bồ của cái xã hội bon chen này đang đẩy mình ra khỏi những đam mê và mơ ước. Mình và H cũng đang bon chen trong cái guồng máy ồn ào này. Có khi nào H nhớ đến mình…
Trời Hà Nội đang mưa làm cho nỗi buồn càng trĩu lặng. Ai đã từng bảo rằng mùa thu là mùa của sự cô đơn. Hơn lúc nào hết đến lúc này vừa đúng sang thu lại thêm cơn mưa càng làm cho nỗi buồn tăng lên gấp bội. Mình nghe nói vị thần mùa thu khi xưa cũng yêu nhiều lắm nên khi tình yêu tan vỡ mùa thu mới buồn đến vậy. Mùa thu cho lá rơi, cho mưa phùn chỉ vừa ướt áo, cho sự lạnh lẽo chỉ vừa làm cho những đôi tay đan chặt vào nhau hơn nữa. Ôi mùa thu ơi đến khi nào mình mới có được…
Mình đang tự hỏi mình rằng bây giờ mình sẽ viết gì đây. Chẳng lẽ cứ than vãn, trách cứ số phận mãi vậy sao? Hay là trách cứ ông trời đã không cho mình có được thứ mình muốn. Những lời như thế mình đã viết nhiều rồi thì phải. Còn nếu viết về hạnh phúc thì cũng khó lắm bởi có ai dám tự nhận mình là hạnh phúc. Có ai thoả mãn được những hạnh phúc đang có. Cuối cùng chỉ có nỗi buồn có thể buộc mình viết nhiều hơn. Mình buồn nhiều lắm, buồn vô cớ, buồn vu vơ, buồn hữu hình. Có lẽ bở…
Đêm qua mình lại mơ thấy Hà. Giấc mơ mình đã đợi nhiều ngày qua. Bởi vì như mình cảm nhận bóng Hà đang nhạt dần. Nhưng không đâu đó chỉ là những cảm giác hẫng hụt của chuỗi ngày lo lắng về công việc thôi. Thế nên bóng Hà tràn về thì những hình ảnh xưa cũ lại hiện lên. Những ngày này mình thật sự bế tắc vô cùng chuyện này chuyện khác mình thèm có ai đó để tâm sự chia sẻ. Hà thì cũng sắp lên xe hoa rồi. Mình sẽ mất hà mãi mãi. Vậy đấy những cái gì mình coi là hạnh phúc , là động…
Ta như cụm cỏ dại. Mọc lãng du bên đường. Chẳng có tên có tuổi. Chỉ cỏ dại mà thôi. Những bước chân vô tình. Cứ bước qua lặng lẽ Giẫm nát cuộc đời ta. Như kiếp loài cỏ dại.
Ta đúng như cỏ dại. Chẳng màu mè bướm hoa. Chẳng mạnh mẽ phi thường. Chỉ cộc cằn khô khốc
Ta là loài cỏ dại. Đang khát những cơn mưa. Mưa tình hay mưa lệ. Ta cũng vẫn khát rồi. Ta khát bàn chân lạ. Gót hồng dáng kiêu sa. Khát chút buồn vô tình. Ta khát một tình yêu.
Bức thư 83 mình viết trong một đêm không ngủ bởi trăng đẹp quá mà lòng lại buồn vô hạn. Thế nên viết mãi mà không hết. Đêm 18/05/2009. Hẹn sau nhé.
Ai đó ơi mình biết rồi, mình biết thật rồi. Tại sao mình luôn như vậy? Muốn quên đi để mà lao vào nhưng những ám ảnh của số phận luôn bắt mình phải suy nghĩ.
Một nghìn năm nữa liệu có thể. Quyên đi hình bóng những con người. Ta yêu, ta ghét và ta hận. Bởi ta chỉ sống bằng tình thôi.
Mọi chuyện đều sẽ qua đi nhưng cái mà nó để lại mới thật…
Tình khát phiêu linh. Ta say tình và ta khát tình. Ta mong tình và ta kiếm tình. Bởi vì ta chưa một lần được biết. Trên thế gian bởi hai chữ tình si.
Ta đi tìm tình. Tìm khắp nơi trong những trái tim nguội lạnh. Hay những trái tim đã có chủ nhân. Ta nhặt những mảnh tình rơi. Trong trang sách hay của một ai đó. Để rồi hóa kiếp tạo ra tình của ta.
Ta khát tình nhu cỏ khát mưa rơi. Như mùa xuân khát cánh én lượn. Như cánh đồng…
Một ngày qua đi trong sầu muộn , buồn tủi vì nhiều lý do khác. Buồn vì mình chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trai sần ở cái tuổi hai ba này(Chắc rằng H có nhiều hơn những gì mình có). Buồn vị chị mình một người chỉ kém mình một tuổi nhưng cũng đã trải qua những ngày tháng cùng cực và khổ đau nhất cuộc đời lại đang tiếp tục cùng cực. Buồn vì mình chẳng có ai đó để chia sẻ. Mình thèm khát thật sự một giọng nói nhẹ nhàng hỏi thăm…