Trang trong tổng số 185 trang (1847 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ [1 ] [2 ] [3 ] [4 ] [5 ] [6 ] ... ›Trang sau »Trang cuối
CÁNH DIỀU KỶ NIỆM Thơ - Trường Phi Bảo Cánh diều ngày ấy chênh chao, Lượn theo ngọn gió, rớt nhào đồng quê. Hoá ra... dây đứt... sợi thề, Nên duyên chừ hợp, bỗng tê tái sầu. Người đi chẳng giã biệt câu, Ấu thơ bỏ lửng, tình đầu vội quên. Cánh diều đợi gió nâng lên, Bay cao một sớm, thành chông chênh chiều. Ngày xưa tre vót làm diều, Em mang giấy vở biên điều ước mơ. Anh dùng sợi cước dại khờ, Buộc từng nỗi nhớ, thương chờ gió đông. Hai mình rượt đuổi trên đồng, Chung tay thả…
GÁNH THƠ MÒN GÓT CHÂN LÊ Thơ - Trường Phi Bảo Hôm qua dạo phố tình đông, Gặp chị bạn gái dạo vòng chợ chơi. Thấy người rao bán khản hơi, Áo quần là lụa, lắm nơi hội hàng. Chị em ôm mối đa mang, Vội mang thơ gánh chợ làng phố Thi. Biết đâu gặp khách tình si, Mua thơ gối mộng, thầm thì duyên mơ. Ngờ đâu mấy gã cù bơ, Tìm nơi tửu sắc, lượn lờ chốn nao. Chợ làng vắng vẻ lời chào, Chị em ngơ ngác, tính sao vẹn bề? Gánh thơ mòn gót chân lê, Tiếng rao ngắt quãng, lối về chông chênh. Duyên…
TÌNH CỜ Thơ - Trường Phi Bảo Nợ duyên cũng bởi do mưa, Em tan trường buổi trời trưa hôm nào...? Gặp anh đúng trận mưa rào, Nhè ngay hiên vắng, cùng vào trú chân. Ngại ngùng đâu dám xích gần, Mưa bay, gió chướng, cứ vần vũ nhau. Lạnh hồn, thương cả mai sau, Nhờ cơn mưa đó theo nhau tới giờ. Hiên người hai bóng ươm mơ Phải lòng ánh mắt, cong bờ môi xinh. Sấm rền sét giáng trúng mình, Quả tim non nớt bị tình bủa vây. Yêu đương mộng ước vun đầy, Tơ hồng nối nghĩa chung…
CON ĐƯỜNG Thơ - Trường Phi Bảo Em bảo anh đi trước Anh không dám bước sau Em bảo anh theo sau Anh không dám tới trước Em bảo anh mau bước Anh bỗng chau mày khó Cứ kẻ trước người sau Biết bao giờ chung được Tình yêu như con nước Chảy mãi có ngừng đâu Tình yêu sống rất lâu Nhưng chết không ai rõ Tình yêu thường thế đó Anh bắt cóc em đi Thử thách chẳng là gì Nếu thật lòng mê đắm Nếu thật lòng gửi gắm Trái tim - nỗi nhớ anh Em sẽ trói hồn anh Bằng những gì em có Tình…
MANG THƠ RA CHỢ TẦM DUYÊN Thơ - Trường Phi Bảo Mần thơ định kiếm chút duyên, Chứ nào mong rủng rỉnh tiền như ai. Ra chợ gặp chị hàng khoai, Chị tặng một củ lai nhai đỡ buồn. Trả tình biếu lại thơ thương, Rồi sang sạp vải ven đường vu vơ. Thấy mình anh bán ngẩn ngơ, Tặng em vài sấp lụa mơ về dùng. May nàng thơ áo thuỷ chung, Biết đâu được dịp tương phùng hai ta. Mình rằng - anh đáo để nha, Chợ còn lắm chỗ chưa qua giao tình. Bên kia có quầy chè xinh, Phía sau quán cháo, cạnh mình…
VÀO CHÙA Thơ - Trường Phi Bảo Vào chùa vọng tiếng chuông ngân, Tâm thành chiêm bái Phật Ngàn Mắt Tay. Lòng con trĩu nặng tháng ngày, Đời bon chen quá loay hoay khổ sầu. Cửa thiền - lánh nợ bể dâu, Con tìm về với nhiệm mầu pháp tin. Nỗi buồn chẳng bám đeo mình, An yên cảnh trí phù sinh hiện tiền. Vì chưa tạo đủ phước duyên, Nghiệp còn nặng quả muộn phiền trổ hoa. Nên khi ngộ rõ chánh tà, Long đong bước mỏi chiều qua đêm về. Vào chùa tỉnh thức cơn mê, Từ nay sám hối chỉnh tề…
CÔ LÁI ĐÒ BẾN THƠ Thơ - Trường Phi Bảo Thơ ơi thôi chớ tần ngần, Khách thơ chừ tới phân vân nỗi gì? Một lời ước hẹn cố tri, Đã đi qua ngõ tình thi hẹn hò. Thơ em sao mải đắn đo? Khăn điều vắt chéo đưa đò qua sông. Giữa dòng thơ chảy một lòng, Sông thơ bát ngát mênh mông hồn người. Khách thơ tình ý chơi vơi, Trộm nhìn cô lái, cô cười thật duyên. Thơ em dù có muộn phiền, Cũng vui vẻ giấu niềm riêng khổ sầu. Đò sang bến, khách về đâu? Ước ao gửi mộng cau trầu chốn đây. Thơ em…
LỠ CHUYẾN ĐÒ DUYÊN Thơ - Trường Phi Bảo Lững lơ đò dọc nhẹ trôi, Không còn chuyến cũ về xuôi nữa chàng. Muộn tình, lỡ chuyến quá giang, Bến xưa người đợi, đò sang bến nào. Giật mình, ơ... chỉ chiêm bao, Đưa tay níu mộng, nghẹn ngào chi tim. Lạc duyên nên phải duyên tìm, Giọng ai văng vẳng gọi niềm yêu xưa. Tai nghe ngỡ tiếng gió lùa, Cạnh chồng run sợ, mắt vừa khép mi. Cố quên mà nhớ mãi ghì, Bóng ai ẩn hiện thầm thì thương ai. Đêm bơ vơ, đêm thật dài, Ái ân chút đã mệt nhoài…
VỚI THƠ Thơ - Trường Phi Bảo Thơ nhè nhẹ chiếm hồn tôi, Thơ trong những lúc khóc cười còn nhau. Thơ không phụ khó, tham giàu, Thơ nguồn cảm hứng tự trào trong tim. Thơ bằng tất cả nỗi niềm, Thơ thương mẹ, viết nhớ em, tặng đời. Thơ thêm mạch sống ngàn khơi, Thơ bên tôi mãi chẳng rời bước đi. Thơ hiền dịu, lại nhu mì, Thơ không đố kỵ, sân si, đèo bòng. Thơ dung dị, nét hiền trong, Thơ là bờ bến ước mong yên bình. Thơ yêu - người gọi thơ tình, Thơ hồn hậu hoá tim mình vị tha. Thơ luôn nói hộ lòng ta, Thơ mang cầu nối bắc qua nỗi đời. 08/04/2026
BẠN ĐƯỜNG THƠ Thơ - Trường Phi Bảo Đời buồn mình khéo ngẩn ngơ, Mang niềm tâm sự nhờ thơ giải bày. Đời vui thơ cũng loay hoay, Tìm muôn sự lạ, thương này, nhớ kia. Ghép vần chung ý chẳng lìa, Trọn câu, tròn nghĩa, đâu chia cách lòng. Thơ nghèo phận cũng long đong, Gửi theo mây gió mấy dòng tâm tư. Giữa hai bến thực và hư, Thơ nguồn cứu rỗi hiền từ trong nhau. Rọi đời sáng những sắc màu, Cho mình xoa dịu chút đau đớn lòng. Tựa nương thơ, để chờ mong, Nắng mai lại sưởi ấm nồng tim…
Trang trong tổng số 185 trang (1847 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ [1 ] [2 ] [3 ] [4 ] [5 ] [6 ] ... ›Trang sau »Trang cuối