Trang 1 2 3 4 trong tổng số 4 trang (32 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ [1 ] [2 ] [3 ] [4 ] ›Trang sau »Trang cuối
Còn Đâu Giăng giăng sương thu mịt mờ Buông rèm phủ màu Hà Nội Vẫn gốc sấu già cằn cỗi Gắn vào ký ức xa xôi Đâu rồi hà Nội của tôi Đâu rồi tiếng chuông chùa cổ Hồ Gươm thì thầm sóng vỗ Thầm thì câu chuyện ngàn năm Còn đâu sáng bóng trăng rằm Phố giờ sao đèn giăng mắc Còn không phút giây thầm lặng Còn đâu còn đâu xa rồi
Thu Yên Hàn Những vần thơ sẽ chết Trong lòng người bão giông Trái đất quay nhọc mệt Hoàng hôn chẳng màu hồng Ta giơ tay níu giữ Cố với vần thơ xưa Qua bao năm bao tháng Tình ơi nói sao vừa Em nghiêng tay che nắng Che cả tình yêu xưa Che luôn vần thơ cũ Mong lá chẳng xa cành Những vần thơ không chết Những cuộc tình không tan Đừng đem thơ rao bán Chiều thu xin yên hàn
Thu Nhớ Thương Thật ngỡ ngàng Trời đã sang thu Hà Nội dịu dàng khoác tà áo mới Bao ngóng trông thu vàng chờ đợi Mùa nhớ thương mùa cốm cưới đây rồi Tôi trở về Hà Nội của tôi Cửa Bắc Cửa Nam Hàng Đào Hàng Bạc Hà Nội bây giờ đổi khác Phố phường tấp nập đông vui Tôi lục tìm ký ức xa xôi Cái thủa bơi thuyền trên hồ Phúc Xá Nườm nượp Long Biên xe từ muôn ngả Nối đuôi rộn rã Hà Thành Tôi lặng nhìn mặt nước trong xanh Tháp bút nghiêng nghiêng soi hình đáy nước Chợt nhớ nao nao dáng ai thủa trước Tóc vui vờn gió trong lành Em có còn nhớ Hà Nội và anh.
Dị Bản Em mặc định cuộc đời Bằng những dấu chấm tròn lăn trong tiềm thức Màn đêm buồn bực Bởi trái ngang đen tối lọc lừa Anh của em nay đã khác xưa Đâu có còn là anh của em ngày trước Làm sao thấy được Những vẹn nguyên âu yếm mặn nồng Đêm tủi hờn Em vò võ ngóng trông Trông mòn mỏi con tim nay hoá đá Đắng cay tàn tạ Vì nỗi đau thế thái nhân tình Em chôn mình trong cõi u minh Gói luôn cả bóng hình anh vào đấy Cùng những lời đưa đẩy Của những ai dị bản cuộc tình
Viên mãn Đêm rùng mình Giọt giọt khai nguyên rịn chảy Ai lần đầu chẳng thấy Một chút thôi Nhưng hạnh phúc ngập tràn Trời đất cười đôi lứa giao hoan Bởi giây phút nồng nàn và đắm đuối Hừng hực tuôn trào tình yêu nóng hổi Sự hiến dâng khao khát bồi hồi Cũng tại vì ta quá yêu thôi Nhưng nhắc đến người đời thường cho ta là tục tĩu Chẳng có ai chịu hiểu Bởi vì sao lé tránh điều này Ngàn năm rồi cũng chẳng đổi thay Quy luật tồn sinh mãi cần đến nó Tột đỉnh thăng hoa và dòng máu…
Thu Nguyện Hoàng hôn lặn ngụp vào đêm Chỉ thương cơn gió bên thềm lắt lay Chim non nháo nhác gọi bầy Hanh heo gọi nhớ cho đầy đặn thu Trăng vàng nhuộm kín lời ru Bùa yêu ai thả cho dù mặn môi Tằm kia kéo hết ruột rồi Gửi thương gửi nhớ bồi hồi vấn vương Dù mai có hóa vô thường Hồn xin theo gió muôn phương tìm về Thu vàng thổi rỗng triền đê Mong em mai sẽ cùng về với tôi Kiếp này kiếp nữa xa xôi Tôi em mãi mãi nguyện vôi cau trầu
Duyên quê Nắng vàng nhuộm cánh đồng chiều Một đàn cò trắng phiêu diêu mây buồn Nứt đồng gọi hạt mưa tuôn Rễ si trắng gọi chuồn chuồn thấp bay Sấm ran xé toạc ban ngày Tay ai vớt nỗi đắng cay nhọc nhằn Em cười tát ánh trăng thanh Đôi câu lục bát ta giành cho nhau Thương thương áo cởi buông cầu Van em em hãy giữ màu chân quê Yêu nhau yêu cả nối về Nhớ nhau nhớ cả con đê đầu làng Bắc cầu nhiễu thắm em sang Cau trầu thắm đỏ cho nàng gặp anh Mắt thu lúng liếng buông mành Hanh heo xin nối chỉ lành duyên quê
Hà Nội và Tôi Tôi giơ tay chạm phải tháng năm Chạm phải những nỗi niềm riêng tư thầm kín Nét rêu phong Chiều thu bịn rịn Hoàng hôn lặng lẽ quay về Tôi thả hồn trên những triền đê Dòng Hồng Hà cuồn cuộn chảy Thăng Long Xưa còn đấy Một thành phố đổi thay Một thành phố thanh bình Tôi yêu sao những sáng bình minh Gợn sóng Hồ Tây Gió xào xạc thổi Thơm thơm mùi cốm mới Ngọt ngào Hà Nội tôi yêu
Bến Mơ "Lỡ không ngăn để người đi Còn mang ai đến làm gì người ơi" Đò xưa người ấy đi rồi Để cho bến vắng còn tôi một mình Tỉnh ra nào thấy bóng hình Người đi đi mãi duyên mình dở dang Đò kia sao vội sang ngang Làm ai trông ngóng lỡ làng bến mơ Trong tôi người ấy bây giờ Vẫn nguyên vẹn vẫn là thơ của đời Tình thu muộn cũng qua rồi Hương hoa sữa mãi ngọt bùi trong nhau Xin đừng lần nữa kiếp sau Cho em tôi phải mất nhau thêm lần
HOÀI MONG Có khi nào trăng cứ tròn vành vạnh Để bây giờ trăng phải khuyết nửa đâu? Cũng bởi vì biển mãi vẫn nông sâu Và con sóng vẫn bạc đầu thế đấy Những trò chơi trẻ thơ sao tìm thấy Còn nỗi buồn sao đong được buồn đây Ai bảo rằng nhện sẽ hết chăng dây Cho nỗi nhớ cứ in hoài nỗi nhớ Tuổi học trò vẫn thường hay giở vở Lúc trượt rồi lại than thở cùng nhau Đêm trăng lên cho giải bớt nỗi sầu Kìa ai đó chụm đầu nơi phố vắng Những nụ hôn ngọt ngào và sâu lắng Để hoa quỳnh trong…
Trang 1 2 3 4 trong tổng số 4 trang (32 bài viết)Trang đầu « Trang trước ‹ [1 ] [2 ] [3 ] [4 ] ›Trang sau »Trang cuối