Mẹ đã về trời giữa vinh quang Khải hoàn thập giá lộng cao sang Đồng công cứu chuộc cùng con Chúa Hưởng phúc ân ban cõi thiên đàng Dưới thế hân hoan mừng kính mẹ Thiên đình hòa hợp hát ca vang Lời ca chúc tụng nguồn ân phúc Vinh hiển muôn đời Thánh nữ vương
Vinh hiển muôn đời Thánh nữ vương Hương thơm tỏa ngát chốn thiên đường Cao siêu ẩn chứa điều kỳ diệu Cõi trần tô điểm đẹp ngàn phương Ân điển vinh quang từ muôn kiếp Phúc ngời rạng rỡ tỏa ngàn hương Mẹ…
Tôi có cảm giác buồn đau khi nghĩ về số phận của một người bạn có thể tại nghĩa trang giáo xứ Hưng Đạo lại có thêm một nấm mồ mới Nấm mồ dành cho con người bạc phận Cả cuộc đời phục vụ vì thế chẳng có tiền bạc để dành Đến lúc ốm đau, gặp phải chứng nan y Đành tuyệt vọng!
Nhưng tôi tin rằng Người bạn của tôi sẽ được cứu sống Bằng những nghĩa cử cao đẹp Bằng những lời thăm hỏi chân tình của anh em, Của những người thân và những bạn bè một thời chung xây lý tưởng…
Con mở nguồn khải ca Tìm vào dòng kinh điển Những từ ngữ tuyệt vời như những tứ thơ phun trào Vẽ nên hình ảnh về một người nữ “Mặc áo mặt trời, chân đạp mặt trăng, đầu đội triều thiên mười hai ngôi sao” Có lẽ không có ca từ nào cao sang hơn Để dành cho Mẹ Thiên Chúa…
Mẹ chính là nguồn cảm xúc Gợi hứng thi ca để viết nên những điều kỳ diệu “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, Đấng cứu độ tôi” Một thái độ khiêm cung, lời ca kỳ vỹ Để diễn tả một tấm lòng tri ân khi đón nhận…
Đã lâu rồi Anh em không gặp lại… Những tưởng đường xa, bộn bề công việc Vậy mà khi nghe tin Lê Bảo Tịnh họp mặt Mọi người vội vã đến với nhau Thế mới biết tình bạn cũng cần hâm nóng…
Đường phố Sài gòn ồn ào náo nhiệt Cảnh xe cộ chen chúc, dòng người vội vã Như hòa tan giữa phố chợ người qua Những đám mây che khuất làm trời Sài-gòn mát dịu Để mọi người thoải mái xích lại gần nhau. Cho những lần tao ngộ.
Lần gặp mặt nào cũng thế Luôn có những khuôn mặt mới, phải…
Con tim con vỡ vụn và tan nát Bị thương tật vì những mất mát, hy sinh Trước những đau khổ của tha nhân khi thi hành sứ vụ Nhưng là niềm hạnh phúc biết bao Vì con là Linh mục của Chúa Người đầy tớ trung thành với tinh thần phục vụ Đến với những người nghèo cơ nhỡ Đến với những người thất học, cô đơn Giới bình dân trong những xóm lao động tồi tàn Và cả những thành phần trí thức… (1)
Ngôn từ của con chính là Lời Chúa Là lời từ tâm của con tim rỉ máu Những giọt máu…
Còn một chút gì tồn tại trong trí nhớ Để dẫu có phôi pha hình ảnh nhạt nhòa Ta vẫn nhớ về mái trường xưa yêu dấu Lê Bảo Tịnh, những ngày thơ ấu bên nhau.
Thời gian trôi qua đã gần nửa đời người Ngồi lần giở ký ức nào trong kỷ niệm Phải hay chăng ta đang ngược nước thời gian Trở về lại bến xưa, một thời dĩ vãng?
Những người bạn của tôi nay đâu rồi nhỉ? Có gặp lại chắc gì đã nhận ra nhau Nếu không trở về cột mốc ngày xưa đó Bởi dấu thời gian nhạt nhòa trong ký ức.
Giữa đám đông muôn người qua, Anh mù Batimê ngồi bên vệ đường Cặp mắt mù nhưng đôi tai vẫn nghe Anh biết rằng Đức Ky-tô đang đi ngang qua Chẳng phải tự nhiên mà anh hét lớn Lạy con vua Đa-vít xin dủ lòng thương tôi
Đám đông không nhận ra Con vua Đa-vít đang ở giữa họ Chỉ khi anh mù quấy rầy la lối Họ khó chịu và quát nạt bảo im đi Nhưng càng làm cho anh mù thêm lớn tiếng Lạy con vua Đa-vít xin thương đến tôi
Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ Ôi! Có hành động nào đẹp hơn sự sẻ chia Là tình yêu thương được gửi đến với anh em Là dấu chỉ tình yêu của bến bờ hạnh phúc
Trong ánh mắt hiền từ của những con vật Cũng đã nói lên sự sẻ chia đồng loại Vốn là loài vật mang bản năng thú tính Nhưng loài hổ dữ vẫn không ăn thịt con
Con người đôi khi phải học từ thú vật Những bài học bác ái yêu thương Những sự sẻ chia trong tình mẫu tử Hạnh phúc hiền lành như đôi chim non ríu rít
Trong ống tiền của nhà thờ Những đồng tiền mệnh giá nhỏ Nằm lẫn giữa những tờ bạc khác Thỉnh thoảng có một vài tờ giá trị cao hơn Những đồng tiền lẻ vẫn thường gặp nhau Rôm rả chuyện trò vào những ngày chủ nhật Con đường đi ra chợ, quanh quẩn một vài cửa hàng tạp hóa Rồi chúng lại trở về nhà thờ gặp nhau…
Niềm vui của những đồng tiền nhỏ Là gặp gỡ nhau thường xuyên Có những đồng tiền được bố thí cho những người ăn xin Chúng được xếp lại phẳng phiu Và…