Đêm vượt sông là một đêm trăng sáng. Sau những trận mưa tầm tã ban ngày, trời đêm hiện ra cao thẳm với muôn vàn vì sao lóng lánh. Vầng trăng bàng bạc chênh chếch. gối đầu lên dãy núi phía tây. Cũng từ phía ấy, tiếng nổ rền rĩ của những trận pháo bầy vọng tới. Tiếng nổ dội vào vách núi, bật ngược trở lại tạo thành một chuỗi tiếng nổ nghe rất trầm. Đêm càng sâu, khu rừng càng náo động. Dưới ánh trăng bàng bạc, trung đoàn như một con rắn khổng lồ trườn về phía trước. Qua…
Ca mổ thành công. Lẽ ra cũng giống như những phẫu thuật viên khác Thành phải vui mới đúng. Đằng này anh lại buồn. Rất buồn. Cứ nghĩ đến cái lúc Liên gần như lịm đi anh không thể nào vui lên được. Gần hai trăm C C máu, gần một nửa tính mạng của một người con gái như Liên. Cuộc chiến đấu này đã cho anh một tình yêu quá lớn. Lớn đến cái mức anh không thể bằng lòng với chính mình. Làm sao anh có thể vui được khi anh phải quay mặt đi để nói một câu muốn ứa nước mắt “ Thôi…
Nói với Gớt Nhà thơ phải là tiếng trống của đạo quân cách mạng Gớt
Bạn đừng hỏi vì sao trong thơ tôi không có từ "Cách mạng" Không có "Đảng cộng sản việt nam quang vinh" Mà chỉ có một trời thu rất xanh Một cánh đồng lúa chín vàng óng ả Một cánh cò bay lả Chập chờn một câu hát ru
Bạn nói "Nhà thơ Là tiếng trống của đạo quân cách mạng" Không! Tôi chỉ là một người thợ chạm Tỉ mẩn khắc vào lòng người…
Tôi đến bệnh viện vào ngay chỗ Hạ nằm. Hạ đã tỉnh hẳn. Tôi kiểm tra lại vết mổ rồi vắt một cốc nước cam mang đến. Hạ nhổm người định ngồi dậy thì tôi đã nắm lấy vai em giữ lại. -Em cứ nằm yên. Tôi cắm một ống mút vào cốc rồi ngồi xuống cạnh em giữ cốc cho em uống. -Liệu em còn sống được bao lâu nữa hả anh? Hạ hỏi tôi thăm…
Tôi nhớ rất rõ . Đấy là một buổi sáng chủ nhật cả nhà tôi đang chuẩn bị đi chơi thì có điện thoại. vợ tôi nhấc máy rồi quay sang tôi. -Điện thoại của anh. Tôi cầm máy. Tiếng cô bác sĩ trực vang lên trong ống nghe -Chủ nhiệm! Anh đến ngay bệnh viện có một ca mổ rất nguy cấp. Tôi gác máy, thở dài và nhìn vợ. Vợ tôi cười. -Lại có ca cấp cứu hả anh?—Tôi gật đầu lúng túng không biết nói gì với vợ thì vợ tôi đã bảo—Không sao đâu. Anh đi đi. Hai mẹ con em sẽ sang bên nhà…
Hầm mổ là một hầm bằng khá rộng nóc được lát bằng những súc gỗ lớn.Nước mưa nhỏ từng giọt động lại thành một vũng lớn, căng mọng trên tấm ni lông căng trên trần. Hầm bỏ không. Một ca mổ vừa xong. Ở góc hầm, Tháp đang ngồi dựa vào chiếc bàn mổ làm bằng tre còn nhớp nháp những nước và máu ngủ rất say. Một ngọn nến to bằng cườm tay đúc bằng ống nứa cắm trên bàn soi sáng cả gian hầm. Bên ngoài, mưa trút nước ào ào. Gió hú trên những ngọn cây vút dài…
Liên mơ thấy mình đang trên đường phố Hà Nội. Tháng bẩy, vào tháng này bầu trời Tây nguyên còn bị những đám mây đen mọng nước, nặng trĩu kéo sà xuống thấp tưởng như dơ tay là với tới được. Những đỉnh núi nhọn hoắt sừng sững như một mũi dùi khổng lồ xuyên qua đám mây đen kịt. Cả một chỏm núi nhọn hoắt như biến mất trong mây làm người ta có cảm giác những đám mây đã tiện bằng đi những đỉnh núi. Những cơn mưa tầm tã kéo dài từ tuần này sang tuần khác buông xuống núi…