Gió vén màn mây một chiều thu không lạnh Em ngước nhìn trời tìm những màu tươi Tiếng gà gáy đằng xa phía bên kia ngọn gió Dội vào tim em hơi ấm cuối ngày.
Em chỉ có một góc trời, là ô cửa nhỏ Để mắt em khát trời thay chân em khát bước đi Chiều nay mây gió đưa em tới miền ấm áp Để em mơ hồ ôn lại những bước chân êm.
Căn phòng nhỏ ôm em những ngày qua cũng hiếu kỳ nhìn qua ô cửa sổ Em đã thấy mặt trời trốn sau những đám mây Song cửa sổ nghiêng mình chia cho em ánh nắng Cành…
Em nhìn vào bên trong Một cái hố sâu, Màu đen. Cúi xuống, vục đầu vào vũng tối Ngạt thở.
Nhắm mắt lại Em lắng nghe Muôn nhịp đều trong lồng ngực Màu đỏ hay đen em chẳng thể nhìn Nước mắt dẫu trong suốt, chảy xuống cái hố sâu hóa thành màu đen sóng sánh.
Rụt rè ngước lên cao, em trở mặt với cái nhìn hôm trước Em tung lên trời giọt nước từ đôi mắt trong Bảy sắc cầu vồng thay cho màu đen, trái tim em loạn nhịp Có được không? Có được không?
Xin cảm ơn các cô chú, các anh chị trong diễn đàn đã động viên và quan tâm cháu. Cháu đang rất run, có cả phần lúng túng. Có lẽ cháu đã quá buồn trong thơ khiến cho cô chú và mọi người nghĩ cháu đang trong cơn bạo bệnh. Bệnh của cháu có tên là : Bạch cầu kinh dòng tủy hay Lơ-xê-mi kinh dòng bạch cầu hạt (chronic myeloid leukemia – CML). Từ tháng 6 năm 2010 nhờ việc tham gia chương trình tài trợ uống Glivec của Mỹ. Đây là thuốc điều trị ung thư theo phương pháp nhắm trúng đích, việc điều…
Xin cảm ơn tấm chân tình chú gửi Cháu tìm đến thơ chưa được một tháng tròn Nơi cháu gửi lòng mình không ngần ngại Và cháu biết cuộc đời chẳng thể chỉ cần có niềm tin Tuy rằng Cháu luôn tự thấy mình may mắn Có gia đình, có bè bạn cạnh bên Bác sĩ thương và tận tình cứu chữa Dẫu thấy mình may mắn cháu vẫn chẳng thể vui
Cháu mang trong mình bệnh ung thư máu Sáu năm là quá dài phải không? Những người bệnh lần lượt ra đi , chỉ còn cháu ở lại Có lúc miệng cười nhưng mắt…
Con biết Cậu sẽ đọc thơ con một ngày kia Rồi khóc Bởi con biết Thơ con buồn và nhức nhối lắm Cậu ơi
Con biết làm sao giấu kín nỗi đau Lòng dũng cảm chẳng giúp gì được cả Con biết Cậu sẽ đọc thơ con rồi gục ngã Nhưng Tay con buồn chẳng thể viết nổi niềm vui.
Ngày con bệnh Cậu khóc,con đau biết mấy Ngậm chặt tiếng than con nghẹn một cái nhìn Đỏ và trắng từ nay là màu cuộc sống Máu và màu tóc Cậu là cuộc sống của con.
Mười tám tuổi con vào đại học Niềm tin, khát vọng…
Ngày hôm qua Tôi thấy gì qua khung cửa sổ? Bầu trời trắng đục với những hạt mưa lầm lũi Cành lá cam chịu để trời trút những giọt mồ hôi sau cuộc rong chơi Tôi thấy cuộc đời màu trắng.
Ngày hôm qua Trong cơn mưa Tôi nghe tiếng chim non lạc mẹ Khát mồi ngon hay khát tiếng mẹ ru? Mắt tôi nhạt nhòa khát màu sự sống Khát mặt trời, khát ngọn gió êm.
Ngày hôm qua Sau cơn mưa Tôi thấy gì qua khung cửa sổ? Tôi thấy cuộc đời màu đen.
Tạm biệt em, tuổi thơ Hai mươi tư, ta đã già chưa nhỉ Xa lắm rồi Ta chẳng thể gặp em dù có đôi lần hứa hẹn.
Tạm biệt em, tuổi thơ Tạm biệt em trong ta, một thời bé dại Những chiều vàng chấp chới bước chân non. Có em trong ta, cô đơn hóa thành bài hát ru thơm mùi quả thị.
Tạm biệt em, tuổi thơ Tạm biệt ta là em thuở ấy Cái thuở mẹ cõng ta đi học, em ngồi trong tim ta hát ca Cái thuở ta chỉ biết hát ca.
Giờ ta tuổi hai tư, em là mấy Em vẫn mãi là em, là tuổi thơ Rồi ta sẽ chết vào một ngày kia, dù em còn mãi. Và ta muốn tin rằng trong ta mãi có em.
Con một mình giữa đoàn người Mẹ ơi, con một mình Cũng như mặt trời Chẳng phải cũng một mình giữa những đám mây?
Con như trong vai một nữ thần trong suốt Người tuốt gươm xuyên nát trái tim con, chẳng bao giờ đập. Người ném khổ đau vào mắt con, chẳng bao giờ sáng. Người dẫm lên đôi chân con, chẳng bao giờ bước đi.
Con che mắt để tìm ánh sáng, làm sao để thấy Con tìm nắng trong một ngày mưa, làm sao để thấy Con chết trong lúc thở, khóc và cười, đâu là thực Chỉ biết rằng con…