Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
1 người thích
Đăng ngày 01/08/2025 20:05, số lượt xem: 184

Dòng Đuống trôi, nửa mê, nửa tỉnh
Lặng lẽ ru hồn đất Việt ngàn năm
Một bên là máu, một bên là trầm
Một bờ thực tại, một bờ huyền sử

Ta ngang qua vườn Lệ Chi tư lự
Nghe trong sương lời Cáo của Ức Trai
Án tru di, trời đất vỡ làm hai
Một triều đại, một trung thần thanh bạch.

Lê Văn Thịnh khai khoa trong sử sách
Rắn tự cắn mình khiến hậu thế nghĩ suy
Là oan hay mưu? Là người hay quỷ?
Sông Đuống không trả lời chỉ lặng lẽ trôi đi...

Thiên Đức- có phải ân của trời chưa đến
Để nhấn chìm những oan nghiệt dưới sâu
Đất đùn lên lời sám hối nguyện cầu
Gió còn vọng lời thở than lịch sử

Thiên Đức ơi, ngươi có nghe thế kỷ
Mấy trăm năm mà lệ vẫn chưa khô...
Xin làm chiếc lá nhỏ rụng bên bờ
Dâng chút ấm cho hồn oan lạnh lẽo

Tôi đứng lặng trước dòng thiêng bạc bẽo
Nghe vọng về lời xưa trong gió bay
Sông Đuống ơi xin đừng lặp lại
Thêm giọt oan vào sử sách đắng cay...