Có những bông hoa cỏ dại không tên
Sống bình dị giữa muôn loài rực rỡ
Không người chăm, đến thì em tự nở
Góp một màu hương cho đất cho trời
Nơi hoang vu dẫu mưa gió dập vùi
Bao lần ngã rồi tự mình đứng dậy
Mặt trời chiếu rọi cho em được thấy
Lẽ sống cuộc đời được, mất, nhục, vinh
Bông hoa kia được chăm chút lung linh
Cho lộng lẫy những căn phòng sang trọng
Chỉ mấy ngày sau cánh tàn héo cọng
Thân nhàu nhĩ trở thành rác hôi tanh
Chẳng màng địa vị, mong được bình an
Mặc ngoài kia đời bon chen giành giật
Thứ hão huyền có đây rồi lại mất
Em vẫn là em nở giữa đất trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.