Thơ thành viên » Xuân Lộc » Trang thơ thành viên » Những khúc tự tình 10
Tư Chính nghênh ngang tàu giặc
Hải quân phải cố gồng mình
Làm ngựa mà không được hý
Đau nào hơn một chiến binh?
Tất cả cũng vì đại cục
Mà đành nuốt hận, buồn thay
Mười sáu chữ vàng, bốn tốt
Những lời hoa mỹ gió bay...
Ta chỉ kẻ gàn, tay trắng
Dẫu mơ lấp biển vá trời
Nghiến răng nhìn quân cướp nước
Thân hèn, bất lực mà thôi.
Đâu những anh hùng, hào kiệt
Mài gươm, luyện chí sẵn sàng
Giặc ở trong nhà, ngoài cõi
Miệng Phật tâm xà nghênh ngang...
Liệu hồn đấy bầy quỷ sứ
Đất này cỏ cũng thành chông
Câu thơ cũng thành vũ khí
Trẻ con xương sắt, gan đồng.
“Còn cái lai quần cũng oánh”
Lời chị Út vọng non sông
Xã tắc trong cơn nguy biến
Ai người an phận được không?
Anh sẽ xung phong ra trận
Dẫu thân già, tóc nhuốm mây
Dẫu phơi xương ngoài chiến địa
Hề chi em nhỉ, nước non này...
Saigon, 22/7/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.