Anh mang nụ cười rực nắng,
Soi vào khoảng tối chênh vênh.
Nụ cười hiền lành, trầm lắng,
Vỗ về muôn nỗi lênh đênh.
Bởi tình anh như cơn gió lạ,
Làm mát mảnh vườn đã phôi pha.
Nếu yêu thành nỗi niềm tha thiết,
Mình tính chuyện trăm năm chung nhà.
Ta yêu nhau qua vần thơ, bức hoạ,
Ta yêu nhau bằng những ngày đầy hoa.
Ta yêu nhau mặc đời này biến hoá,
Khi gặp nhau cho nức nở vỡ oà!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.