Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Thanh Hoa
Đăng bởi Vũ Thanh Hoa vào 23/07/2025 10:46
bằng một sự xếp đặt nào đó chúng mình đã gặp nhau
không ai đi tìm định nghĩa
không ai đặt ra các câu hỏi
em không thể trả lời, anh biết đấy
kiểu như tại sao lại nhớ
tại sao không thể quên
tại sao khi không có anh những buổi chiều vô nghĩa
con đường đến nhà anh dài như thế kỷ
em không thu nó ngắn hơn bằng một cuộc thoại
em không thu ngắn hơn bằng một tin nhắn
em thích lửng lơ giữa những buổi chiều
em cứ nghĩ ngày anh đến thăm em
trên tay cầm đoá hoa bóng tối
đoá hoa thành những chùm sao
những chùm sao nở bừng trong bóng tối
chúng mình ôm nhau bật khóc
như hai kẻ mù loà
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.