Nước loang ánh bạc giỡn thi nhân,
Nẻo bước thăng trầm vướng tấm thân.
Sóng vỗ muôn đời, sao vẫn lặng?
Trăng soi vạn thuở, vẫn trong ngần.
Lá vươn mưa nắng nhuộm màu biếc,
Suối lách đá khe tấu khúc ngân.
Được mất xoay tròn như gió thoảng,
Gieo thêm hạt thiện, nhân thế xuân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.