Bạn kể:
- Giữa đường, vội
tấp xe, hướng lên trời,
bởi vì đầy ăm ắp
nước mắt đang chực rơi!
Bởi vì là chợt nghĩ,
chợt đau mấy lẽ đời,
bởi vì trong khoảnh khắc
không kiềm nổi, H. ơi!
- Chảy vào trong đi nhé,
phía trên - cả bầu trời...
con đường còn xa lắm,
phải giữ mình ổn thôi.
Ngọt cay ai chẳng có,
cùng vị, khác đôi môi,
tự nhiên như là gió,
là mưa đến kia rồi!
Thì là ta cười nhẹ
đón nắng, mưa theo thời,
chảy tràn qua đi nhé
mát lạnh lắm, người ơi!
15/11/2023
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.