Đôi khi lòng bỗng trống không
Hồn thơ rách nát giữa vòng thực- hư
Đưa tay chạm đám sương mù
Chạnh lòng nghe tiếng gió ru lá vàng
Nhân sinh trong cõi vô thường
Cũng là cõi mộng còn vương chút tình
Thôi em nhược mộng phù sinh
Một trăm năm nợ ân tình trả vay
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.