Con lắng nghe cha kể
Chuyện thày giáo Trung văn
Từ những năm bảy chín
Ông cụ nặng nghĩa tình.
Hôm qua con đến thăm thày
Tiếng đàn dìu dặt nặng dây ân tình.
Đàn bầu hát điệu trúc sinh
Con còn trông thấy tấm hình chân dung.
Đôi hình của nghĩa thuỷ chung,
Song song hai bức chúc mừng thọ tiên.
Sấp lịch gió thổi chao nghiêng,
“Con à gió lớn nhớ kiềng lộng đông!”
“Thưa thày tạc dạ con vâng,
Kính mong thày giữ một vầng thái dương.
Vầng dương thày tỏ soi đường
Thủa xưa con học thày thương con nhiều.
Trà xanh ủ ấm bao nhiêu
Bên thày hơi ấm kính yêu bạc đầu!”
Ngỡ đâu!
Chỉ một hôm sau,
Đến dàn thiên lý quặn đau ngỡ ngàng!
Thôi thôi, thày đã lên đàng!
Quanh nhà sùi sụt khói nhang mịt mùng.
Thờ kia một bức ung dung,
Tờ lịch nằm mãi trong khung kính rồi!
Trúc sinh ôi, trúc sinh ôi!
Đàn kia trơ trọi mãi nơi cô phòng.
Con tiễn thày...
Đã ba đêm cha ngồi đó,
Cạnh bàn thờ ông cụ.
Tôi rón rén: “Cha ơi về nghỉ.”
Không trả lời cha ôm chặt lấy tôi.
Lòng thổn thức
Mạch nước trong mát rượi
Lòng kính thày cha truyền lại cho con.
Con nhớ mãi lời cha nức nở:
“Thày là cha... là mẹ...là tình...”
Thái Bình, 12/11/2006.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.