Phụng thiên thừa vận, tự rưng muốn viết.
Từng nghe:
D07 danh nổi trong khoa
Không biết rõ thực hư thật ảo
Nay điểm lại dân tình thế thái
Vốn xưng hùng xưng bá đã lâu.
Gái trai tỷ số đã chia
Ba-một, một-ba cũng thế
Từ Nghệ, Dương, Thái, Phòng, Hoà, Hà lao về tụ hội
Đến Phú, Đà, Bắc, Thanh mỗi nơi cũng góp mấy tên
Tuy mạnh yếu khác nhau
Song nghịch ngợm tay nào cũng “máu”.
Cho nên:
Trang Ngân cao to lên lớp trưởng
Sơn Lại lắm chuyện phải bí thư
Toàn lửng rửng bắt phải phó đô
Huyền kết tiền dính ngay thủ quỹ
Việc xưa xem xét
Chứng cứ còn ghi.
Vừa rồi:
Do “chim lợn” lắm chuyện phiền hà
Để cả khoá lòng dân oán hận
Nhưng lớp mình quang minh chính đại
Không chép bài “cóp pết” ngồi chơi
Đứa lao thân đi dịch cả hôm
Đứa vất vả soạn bài gửi báo
Mười, tám, chín đứa cao đứa thấp
Nhưng nói chung thực tập đã qua.
Giờ đây:
Bốn năm rưỡi hết toi
Đời đi làm sắp đến
Ngẫm nghiệp lớn mỗi đứa mỗi nơi
Nhưng kỷ niệm một thời sống mãi
Dù di chuyển về quê hay trụ lại
Giữ trong tim một D7 anh hùng.
Lại ngặt vì:
Đứa đặt vé bay buổi tới
Đồng tiền như lá mùa thu
Việc bôn tẩu mưu sự bất thành
Ta góp chút ăn cùng nhau một bữa
Lại rau, đậu, bò, gà ta nhúng lẩu
Chén rượu say rồi thổ lộ tâm tư.
Để rồi:
Nhìn nhau gườm gườm xong toe toét
Giận hờn yêu ghét xoá vô tư
Để ta thấy lòng mình như nồi nước lẩu
Nhớ sục sôi nhưng không đục không vơi
Mỗi khuôn mặt, nụ cười, ánh mắt
Dẫu thoảng qua nhưng sương đọng trên vai
Đón ánh nắng long lanh châu sáng
Thấm vào da nghe mát rượi tâm hồn.
Ôi!
Nhung “cá mắm” giờ đây sao xinh quá!
Dáng vốn “ngon”, giờ “khai quật” ngon hơn
Làm cô giáo nhớ gõ đầu nhẹ nhẹ
Oánh con tui, tui “ắp” ảnh ngày xưa!
Giọng đong đưa: “Ê bồ! Nộp quỹ lớp!”
Sữa Ba Vì chắc không phải sữa bay
Đi xe buýt nhớ từng “bus stop”
Huyền chân dài, gọi thế lại thêm kiêu.
Tính hơi phiêu Xuân Toàn Juliet
Guitarist, hát cũng được đó nha
Hay ngủ gật, gọi thì ngơ ngác hỏi
“Ra chơi à? Sao giáo sĩ còn kia?”
Ít uống bia, sợ xôi, mì, ớt nóng
Ăn bao nhiêu trông mặt bắt hình dong
Nhưng được cái học hành ngon, xơi khoẻ
Nghĩa điển trai, trai bản, cụ sư già.
Đến ông già người to như hộ pháp
Đã cận còn nhòm trên kính tri hô
“Ê, lớp mình các ấy có nghe không!”
Ngân trách nhiệm hét thì xin “Vâng ạ!”.
Tính hơi lạ nhưng Trang Trần thoải mái
Có một lần mình “trêu gái” nhầm người
Mắt khẽ lườm, mặt nhăn nhăn, tay cứa
“Tránh đường không, chặt thủ vứt đi ngay!!!”
Tính hay hay, nàng “hương bòng” quê Bác
Nói nhẹ nhàng như chim hót líu lo
Chào cúi đầu như bồ tèo Nhật Bổn
Hải Yến cười mắt tít (thì thấy chi?).
Một bước đi dài bằng hai bước chạy
Hùng cao kều mê làm web, khéo tay
Thiết kế độc, logo áo D7
Hiếm nói cười nhưng cao thủ IT.
Tóc tím, nâu, chăm chút từng hàng mi
Giọng dễ thương, rocker, làn da trắng
Lắng nha lắng nhắng chiếm mất chồng Mai
Ai đó? Thưa rằng Hải Hà Đà Nẵng.
Tiện đà, Mai béo, Thái rồi còn Nguyên
Phốp pháp, huyên thuyên, chăm cày Facebook
Hay cười, thích trứng, lại hứng ngủ ngày
May ngáy không to, cô cho ngủ tiếp.
Lọt tầm anh nhiếp, nháy ảnh cười duyên
Thỏ thẻ dễ thương, đồng hương đồng khói
Vốn hay thích nói: “kí túc phát thanh”
Nhung Nguyễn tính lành không chanh không chảnh.
Cũng xinh trong ảnh, cũng đất Thái Bình
Nghịch phá linh đình, nghe tinh, hát tạm
Hắn, tui là bạn đã tám năm rồi
Lắm lúc thơ ngây Hoà Trần oánh lộn!!!
Trong lòng chộn rộn, viết gì cho Loan
Quê đất vua Hùng, nấu ăn giật giải
Cầu lông, thể dục, bóng chuyền dẻo tay
Tóc để bay bay mê chàng rể lớp.
Nhỏ con nhất lớp, trắng trẻo xinh xinh
Tình nguyện guitar không chơi cũng chiến,
Gia đình liến phiến, vơ phứa nhận bừa
Thế cũng vừa vừa, hề hề “cháu Ngọc”!
Nhà xa đi học, trước tóc chổi xù
Dễ mến, nhiệt tình, lại hay đọc sách
Bơi thì phá cách, hay sợ linh tinh
Hằng Quách nhà mình cười vang nhất hội.
Đi đâu cũng vội, lo chuyện Hội, Đoàn
Quê vải Bắc Giang, Thân Trang dáng chuẩn
Hát ca khá khẩm, “Vô đối” Idol
Năm nhất bí “thờ”, xong rồi nhường ghế.
Giáo sư Thêm, chế, chém gió ngất trời
Nói chết cả chim, bò cười nghiêng ngả
Viết hay, dịch giỏi, chữ đẹp, tóc dài,
Gái đập Hoà Bình, nhà gần... trại nghiện.
Nom không tráng kiện, thích Blackberry
Tóc xoắn chim gi, dáng đi vội vã
Đấu tửu hay gạ, uống được bao nhiêu?
Tuân Triệu cười ngầm: “Bao nhiêu cũng uống.”
Gái đất sông Đuống, đằm thắm trữ tình
Nhưng cũng gớm ghê, chê là “bật” mạnh
Trong lành tiếng hát, chốc lát lại cười
Trang Nguyễn xinh tươi, “mày ngài” đen đậm.
Vậy là:
D7 từ đây trưởng thành
Bách Khoa từ đây tốt nghiệp
Ngày xưa một thời non trẻ
Sau này hậu bán minh tâm...
....
Chúng mày ơi! Chúng mày ở đâu?
Giờ tao nhớ chúng mày lắm lắm...
Dòng lưu bút không riêng mà chung lại,
Chúc chúng mày Hạnh Phúc, Thành Công.
Hà Nội, 6/12/2011.
Vài dòng lưu bút tặng lớp mến yêu, Lớp D07-K52 Khoa Ngoại Ngữ, Đại học Bách khoa Hà Nội.
(Một phần phóng tác mượn theo âm hưởng bài Bình Ngô đại cáo của Đại thi hào Nguyễn Trãi.)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.