Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Thi Ái Nhân vào 05/12/2007 22:38, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 14/04/2025 21:48

Để có thể tự cười mình
Ta đã đi qua rất nhiều năm tháng
Hạnh phúc, đắng cay, ngọt ngào, lai láng
Và bao lần vuột mất những tình yêu

Cuộc đời dạy ta có bao nhiêu điều
Khi thơ trẻ ta dại khờ đâu hiểu
Lòng kiêu hãnh hay chính mình non yếu
Mà bây giờ nuối tiếc tháng năm trôi

Để có thể tự cười mình
Sao ta không biết cười ngày xưa ấy
Lại để cho yếu mềm thành lệ trào run rẩy
Vội vàng đi khi chưa kịp bình tâm

Chẳng thể nào dừng lại để băn khoăn
Chưa dạn dày để thấm đời mỏi mệt
Tưởng gió sương ở bên ngoài cách biệt
Nào đâu hay sương gió vận vào tim

Để có thể tự cười mình
Lòng ta đã nhiều đoạn đường vấp ngã
Nhưng dẫu cho đau buồn hay nghiệt ngã
Ta vẫn gồng mình trọn vẹn cùng ta

Nhân ái cho mình, nhân ái bao la
Là lẽ sống vững bền hơn tất cả
Hoa vẫn nở trên đất cằn sỏi đá
Tự cười mình cho cuộc sống thơm hương...


20 – 21/9/05

Nguồn: Khoảng trời xưa (thơ tuyển), Võ Thị Thu Trang, NXB Lao động, 2009