Thương người thương mãi trong lòng,
Duyên không thành, cứ chờ mong hoài thôi.
Nhìn em, lòng cứ bồi hồi,
Biết là vô vọng, đứng ngồi không yên.
Mối tình chôn giấu bao niên,
Một mình gánh chịu ưu phiền, xót xa.
Chấp nhận thôi, chuyện đã qua,
Nỗi buồn ở lại, như là cố nhân.
Tiếc chi một thuở duyên gần,
Giờ đành ôm lấy những vần thơ đau.
Trăng tàn, sao rụng, biết đâu,
Mai này nắng ấm, xoá nhàu vết son.
Tình ơi, thôi hết mỏi mòn,
Để lòng thanh thản, lối con rộng dài.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.