Tình đơn phương thầm lặng khẽ tơ vương,
Hy sinh nhiều nhưng mãi chẳng tìm đường.
Đâu ai hiểu tình sâu tựa biển khơi,
Chỉ riêng mình ôm ấp một khung trời.
Tâm hồn đẹp, như ngọc chẳng khoe khoang,
Người vô tâm đâu thấy ánh hào quang.
Đêm vắng lạnh, sầu chất tựa mây vương,
Cô đơn mình với nỗi nhớ vô thường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.