Dáng nàng nhỏ bé, mảnh mai
Tóc đen ai nấy đều khen hết lời
Khuôn trăng nhỏ nhắn ngời ngời
Mũi cao thanh tú, miệng cười xinh xinh
Con ngươi to sáng lung linh
Hàng mi cong vút hút hồn ai ơi!
Tính tình dễ mến đáng yêu
Người người đều quý “nàng thơ” của vùng.
Kể ra tưởng hệt tiểu thơ
Đoan trang, đài cát, chàng chàng đều mê
Ngờ đâu con gái nhà quê
Mồ côi từ bé nàng kham khổ nhiều.
Thương sao thân phận nữ nhi!
Cuộc sống khắc nghiệt, cuộc đời trớ trêu
Ở căn nhà lá lều xều
Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời
Tuổi xuân nhưng chẳng “chơi bời”
Ngày ngày làm lụng, vài đồng nuôi thân.
Nhiều chàng thấy xót liền thưa:
“Nàng ơi, tôi muốn đưa nàng về dinh”
Nàng cười rồi hẵng đinh ninh:
“Tôi đây chưa muốn lấy chồng, chàng ơi”.
Bến Tre, ngày 9 tháng 1 năm 2024.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.