Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 14/10/2020 19:52, số lượt xem: 196

Hoang mang quá, vùi em trong sợ hãi
Nốt đêm nay em thức đủ trăm rồi
Như chim bám cành cong trong đêm tối
Níu quá rồi cũng phải đổi thay thôi...

Rồi em biết thế nào là im lặng
Là con tim bị ngục thất giam cầm
Lạnh lẽo lòng đau buốt giá băng câm
Là thắt lại, lại vờ như chưa thắt

Em vẫn nhớ cái nắm tay rất chặt
Ngượng nghịu kia môi khẽ khắt đặt vào
Tim thổn thức như khúc hát lao xao
Tai kề má thì thào nghe hoan lạc

Bận gần đây cái ôm như muốn khác
Quên nhanh mau như bạc vị mất rồi
Hững hờ ơi, tay nắm cũng buông trôi
Trong sâu thẳm tim nhuốm màu tang tóc

Em chỉ ước giá như mình biết khóc
Nức nở thôi để khó nhọc trôi đi
Lặng im kia rồi cũng sẽ qua đời
Quên bất hạnh, tới bờ vui hạnh phúc

Nhưng mà sao mắt cứ khô đúng lúc
Trống rỗng tim, vô cảm lắm tâm hồn
Trong đáy mắt chỉ nhìn thấy hoàng hôn
Tự sâu thẳm em biết rồi hai nửa

Tình mình rồi nhạt thêm đôi lần nữa
Lặng im chi khi đời khóc như mưa
Níu kéo sao hạnh phúc có đâu vừa
Em tỉnh giấc, mộng đời lừa mộng mị.

Hà Nội, tháng 7/2020