Anh đã thấy đáy chai rượu đầy
Như lần anh chạm nỗi chua cay
Chếnh choáng quay cuồng rồi gục ngã
Dịu nhàng đau đớn vết thương này.
Cảm giác êm đềm của xót xa
Em không hiểu được đâu em à
Quên em là điều anh không thể
Cũng chẳng bao giờ tự thứ tha.
Anh đành thoả hiệp với cơn say
Chỉ nhớ về em khi hết ngày
Màn tối ôm anh cùng vết xước
Để hồn bật khóc ướt đôi tay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.