Nổi niềm càng củ càng đau
Nhiều năm nhớ lại mà sao vẩn buồn
Trời bày nghịch cảnh đã quen
Làm cho nhân thế bao phen nhói lòng
Trăm năm chở một kiếp người
Hưởng đầy lục dục thất tình mới thôi
Cuộc đời hai mấy mùa mưa
Cỏ xanh hoa nở niềm vui mấy lần
Gia đình đầm ấm sum vầy
Chị đâu được hưởng những ngày trẻ thơ
Phong ba sóng gió cuộc đời
Nổi đau nhân thế mỗi ngày đầy thêm
Trong dòng nước chảy cô liêu
Dang tay nắm lấy niềm vui ngọt ngào
Ngở rằng níu lấy anh hùng
Hởi ôi vịn được cành tùng khẳng khiu
Vẩy vùng khỏi kiếp đớn đau
Tránh dòng nước đục rơi vào vực sâu
Yêu thương là nợ nhân gian
Chị tôi ôm lấy đi vào thiên thu
Xót thương một kiếp má hồng
Nằm trong bốn tấm nhẹ hơn sương chiều
Trời giăng mây nặng mưa tuôn
Trôi đi cho hết ước nguyền nhân gian
20/10/17
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.