Có vạn lần tôi biết mình sai
Nhưng con tim vẫn hoài cố chấp
Trên con đường một chiều tấp nập
Tôi bước ngược đường, ngược lối người qua.
Phút yếu lòng tưởng mọi thứ trôi xa
Một tầm tay chẳng thể nào níu giữ
Mải miết tìm, thế gian này, một phép thử
Chẳng thấy đâu, chỉ một nỗi đắng cay.
Mai này, chẳng biết ai, tay trong tay?
Ai có tiếc không? Ai người không tiếc?
Ai chờ ai vào một ngày nắng biếc?
Ai cùng ngược đường, vạn nẻo xa xôi!
Hay chỉ mình tôi - với tôi - với đơn côi!
Hà Nội, 14:04, 26/12/2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.