Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Bát ngôn TTV (101)
Đăng ngày 22/04/2016 11:26, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Tran Thanh Van vào 22/04/2016 20:50, số lượt xem: 417

Gió heo may thổi từng cơn lành lạnh
Con đường xưa buồn vắng bước chân ai
Lá xao xác rơi trong nỗi u hoài
Lòng đơn côi lại về qua nơi ấy

Nắng cũng buồn nên nắng thôi nhấp nháy
Bởi tán cây ủ rũ đứng im lìm
Mây ngừng trôi hờ hững cũng lặng im
Cánh hoa rơi chìm trong vòng nước xoáy

Có lẽ nào cảnh chẳng chút đổi thay
Chỉ lòng người nhuốm thêm phần cay đắng
Giữa khung cảnh nên thơ lòng trống vắng
Kỷ niệm xưa vẫn lặng lẽ trở về

Khi cô đơn với nỗi nhớ tái tê
Em vẫn thế vẫn giận hờn mãi mãi
Những mảnh vỡ chẳng bao giờ lành lại
Nửa cuộc đời sao chưa thể nhạt phai

6/7/2013