Nam mô bổn sư...
Người đã là bồ tát tự ngày xưa
Áo blouse trắng má hồng dịu ngọt
Và nụ cười hải đăng thương xót
Đã dẫn dắt tôi con thuyền mù sống sót
Cho đến tận bây giờ
Nam mô bổn sư...
Cuộc đời đã chóng qua
Tôi ngu ngơ tìm tám phương chín nẽo
Hồn vẫn vật vờ
Mây mù huyễn ão bao la
Chút ký ức cũng đã
Đến lúc phai nhoà
Nam mô bổn sư...
Không phải đời tôi sẽ ấm vui
Nếu đã sớm theo về phía đó
Phía một nụ cười
Mà tôi đã không biết rằng mình đã
Ngóng đợi rã rời
Nhưng...
Nam mô bổn sư...
Người đã là bồ tát tự ngày xưa
Nụ cười một thuở đã neo vừa
Thuyền hồn tôi lạc lối
Blog Dâng Hoa 10-11-2021
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.