Có những ngày đông chẳng lạnh
Em một mình chẳng cần người cạnh bên
Nhưng lòng em lạnh.
Giữa ngưỡng cửa của vô minh
Em nặng lòng níu giữ chính mình
Xuân qua hạ tới thu tàn đông lạnh
Há phải là tất yếu?
Không! Vẫn lỡ dở đấy thôi.
Gửi người nơi phố cũ,
Em quên người
Lâu rồi.
2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.