Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:55, số lượt xem: 20

vén màn nhung sẫm
bằng một tiếng ré nức nở thẳm sâu
ta đâm chồi từ hố thẳm không màu
chẳng có thiên thần nào gảy nhịp đàn réo rắt
chỉ có sinh linh hoảng hốt đánh rơi dòng nước mắt
khởi mào cho một tấn kịch trăm năm.

sân khấu trần gian
đèn pha hắt những bóng người xiêu vẹo
kẻ khoác hoàng bào, người nhặt nhạnh bọt bèo
tất thảy đều trát chung một thứ phấn son giả mạo
kịch bản chưa xem đã bị dúi vội tay gượng gạo
đạo diễn vô hình gõ nhịp:
diễn đi!

ta tất tả tiến tới
trút tiếng than trăn trở
tự tạo tấm thân tàn
tìm tiếng thương thánh thót...

vừa mỉm cười, vừa xé toạc thanh xuân
có những lúc quên mất mình sắm vai huyễn mộng
mặt nạ mọc rễ, cắm sâu vào nhựa sống
thử bóc ra...
máu tứa lênh láng cả một vùng dĩ vãng.

đoạn cao trào là lúc ta biết đau
nhưng phải cắn môi để tiếng nấc hoá thành câu hát
tiếng vỗ tay của nhân gian rơi lanh canh, vỡ nát
vung vãi dưới đáy hồn hoang hoác gió lùa
chúng ta mải miết múa may giữa những nhịp chát chua
trên lưỡi dao thời gian sắc lẹm
nhón gót chân rướn tìm một cái ôm trọn vẹn
lại chỉ chạm vào toàn những cái bóng câm lời.

rồi chiêng thu không buông tiếng rã rời
màn sập.
đèn tắt.
phấn son trôi theo lằn ranh nếp nhăn già cỗi
người gỡ nốt chiếc áo bào, bỏ lại mảnh rơm khô tơi tả
cúi chào cõi mộng.

ở hàng ghế khán giả não nề
tiếng khóc ngày xưa quay lại đón ta về
tròn một vành tang trắng xoá.
vở kịch buồn,
hoá ra chỉ dài bằng một cái chớp mi...