Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:49, số lượt xem: 20

Thuở hồng hoang mây nước phủ mịt mùng,
Dấu chân trần đạp lún trảng bùn nhung.
Giữa rừng thiêng muỗi kêu như sáo thổi,
Đỉa lội lềnh, sấu cản bước anh hùng.

Tay bật máu phạt từng thân tràm cỗi,
Lưng còng phơi cái nắng cháy ngang đầu.
Nhát cuốc vung xé toạc nghìn rễ rối,
Vắt mồ hôi gieo hạt xuống bưng sâu.

Đêm đói lả nghe bìm bịp kêu nấc,
Gió chướng lùa buốt lạnh thấu tâm can.
Cơn sốt rừng vắt kiệt mảnh thân tàn,
Người ngã xuống giữa bùn lầy châu thổ.

Thương người mẹ gánh trên vai nghèo khổ,
Giấu niềm đau ru đứa trẻ bên nôi.
Nước mắt chan hoà vị mặn mồ hôi,
Trao nhựa sống chờ mùa hoa kết trái.

Hồn phách gửi bờ kênh dài mê mải,
Thịt xương tàn bồi đắp bãi bồi tươi.
Giữa tang thương đất bỗng nở nụ cười,
Thai nghén mãi một miền Tây trù phú!

Hỏi nguồn cơn tên gọi tự thuở nào,
Mà trầm tích mang ba tầng cội rễ.
Tiếng “Kìn Tho” người Khơ-me xưa kể,
Đàn sặc rằn bơi lội dưới trăng sao.

Âm “Kìn” xưa đọc trại hoá thành “Cần”,
Gắn nhịp sống bao đời nương sóng vỗ.
Mớ rau thơm, rau cần neo bến đỗ,
Tiếng “Cần Thơm” mộc mạc gọi trong ngần.

Lại có tích vương bóng dáng vinh hoa,
Thuở chúa Nguyễn bôn ba chừng ghé lại.
Nghe điệu đờn hoà khúc ca mê mải,
“Cầm Thi Giang” ban tặng cõi giang hà.

Dẫu là tên từ sông nước cày bừa,
Hay điệu thức vương quyền đêm trăng sáng.
Cần Thơ vẫn mang hồn quê hào sảng,
Gom ân tình che chở những chiều mưa.

Từ bùn đen đất cựa mình sinh nở,
Cần Thơ nay khoác áo lụa phù sa.
Bến Ninh Kiều thao thức bóng trăng ngà,
Nhịp sóng vỗ hoà chung từng nhịp thở.

Sương chưa tan ghe xuồng đà tấp nập,
Chợ Cái Răng trôi nổi giữa bình minh.
Cây bẹo gầy neo giữ trọn ân tình,
Từng mái chèo khua nhịp đời dồn dập.

Nghe da diết tiếng đờn kìm réo rắt,
Khúc Xàng Xê ru rụng ánh sao khuya.
Dẫu mai này trăm ngả dẫu chia lìa,
Hồn sông nước vẫn dâng trào trong vắt.

Vạt bà ba che nắng mưa dầu dãi,
Dáng mẹ hiền in bóng bến đò ngang.
Tình miệt vườn mộc mạc, dạ thênh thang,
Gom ân tình mùa hoa sữa kết trái.

Người Cần Thơ mang cốt cách hào hoa,
Tánh xởi lởi, nụ cười luôn rạng rỡ.
Khách phương xa dẫu chưa từng duyên nợ,
Vẫn đón chào bằng bát nước, chung trà.

Vạt áo nâu giấu những nét phong trần,
Tâm ngay thẳng như cây bần bám rễ.
Sống trọng nghĩa giữa muôn trùng dâu bể,
Giữ tình quê dẫu mưa nắng bao lần.

Dáng mẹ nghèo nón lá đội hoàng hôn,
Thân cò trắng cõng bến bồi bến lở.
Chắt chiu đắp một vành nôi rạng rỡ,
Ru đời con bằng sóng nước linh hồn.

Trai miệt vườn vóc dáng đượm can trường,
Gái bến nước nét dịu dàng e ấp.
Dẫu ngoài kia dòng đời trôi tấp nập,
Vẫn một lòng gìn giữ đạo quê hương.

Nay thời đại gọi tên vùng đất mới,
Cuộc sáp nhập mở ra vạn dặm trường.
Cần Thơ ôm trọn vóc dáng quê hương,
Vươn đôi cánh đón vầng dương phấp phới.

Những nhịp cầu bắc ngang trời lộng gió,
Chuyến tàu điện băng qua biển lúa vàng.
Phố phường lên đèn rực rỡ thênh thang,
Đánh thức cả những miền quê bé nhỏ.

Dẫu cao ốc chạm ngang tầng mây trắng,
Vẫn vẹn nguyên nhịp sóng nước êm trôi.
Chợ nổi vui tiếng rao gọi bồi hồi,
Đờn ca cất giữa thanh bình sâu lắng.

Thủ phủ hỡi, trái tim miền sông nước!
Máu tiền nhân hoà nhịp thở tương lai.
Bước thênh thang trên đại lộ dặm dài,
Ghi dấu ấn một miền Tây vẹn ước!

Tôi lớn lên giữa muôn trùng sóng vỗ,
Uống điệu hò, hớp từng ngụm phù sa.
Mạch tâm hồn thừa hưởng cốt ông cha,
Trái tim mộc neo cội nguồn, bến đỗ.

Nay thế hệ nối gót người đi trước,
Mang trí tài xây đắp vóc hình quê.
Biến trang sách thành nhịp sống say mê,
Hoà khát vọng vào từng tầng mơ ước.

Sẽ giương buồm đưa Cần Thơ vượt biển,
Nhưng chẳng quên tiếng bìm bịp kêu chiều.
Giữ áo nâu, giữ điệu lý thân yêu,
Đem sức trẻ hiến dâng lòng tự nguyện.

Xin hoá thân thành bầy chim tung cánh,
Đưa Tây Đô vươn tới những vì sao.
Dòng Hậu Giang cuộn nhịp sóng dạt dào,
Ghi tạc mãi dáng quê nhà kiêu hãnh!