Ta từng mất nửa đời gò lưng đạp dốc
Chở khát vọng khổng lồ trên chiếc gác-ba-ga
Mồ hôi mặn ướt đầm từng nhịp thở
Tưởng đỉnh vinh quang là tất cả quê nhà.
Ta từng sợ những khúc cua xóc nảy
Sợ bánh xe trượt ngã giữa lưng chừng
Nên cứ níu, cứ ghì, cứ gồng mình bấu víu
Đến mức quên nhìn hoa nở dọc triền thung.
Rồi một ngày, xe chạm tới đỉnh đồi
Gió lùa tung mái tóc đã pha sương
Ta giật mình nhìn sang bờ dốc bên kia hẫng nhịp
Mới hay đời... đang chuyển hướng sang trang.
Có người bảo:
– Qua đỉnh là tuột dốc!
Ta mỉm cười:
– Không, là dốc thả trôi.
Nhấc bàn chân khỏi bàn đạp rã rời
Thôi nhọc nhằn nhích từng vòng mỏi mệt.
Ta buông lỏng hai tay, để bánh xe tự quyết
Nghe tiếng xích líp reo những nốt nhạc trong veo.
Chao ôi, cái trôi sao mà kỳ diệu!
Không phải sự rơi của chiếc lá lìa cành
Mà là cánh chim ưng đang dang rộng vòm xanh
Lướt kiêu hãnh qua muôn trùng mây trắng.
Sườn dốc bên này ngập tràn bóng nắng
Ta mới rảnh rang nhìn ngắm mặt người
Mới thấy hoàng hôn sao rực rỡ, tinh khôi
Thấy nếp nhăn là bản đồ của những vùng đất lạ
Thấy được, mất rụng hiền từ như xác lá
Trả lại cành trơ cái cốt cách thong dong.
Có cậu thanh niên đang hì hục ngược dòng
Ngước nhìn ta hỏi:
– Già rồi, ông buồn không?
Ta chỉ tay về vệt ráng chiều đỏ rực:
“Tuổi trẻ các cậu là mồ hôi và uất ức.
Tuổi già của ta là gió mát và mây trời.
Cuộc đời đẹp nhất là khi biết buông lơi
Hành trang rỗng để tâm hồn nhẹ bẫng”.
Cứ thả trôi đi, dẫu đường còn mưa nắng
Chuyến xe cuối cùng đâu cần điểm vinh danh.
Chỉ cần lúc bánh xe dừng lại trước cỏ xanh
Khoé miệng ta tạc một nụ cười viên mãn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.