Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:57, số lượt xem: 18

Nắng Cồn Phước ươm hạt mầm lặng lẽ,
Giữa mênh mang sông nước ấp An Giang.
Gió miệt vườn ru khóm trúc, nhành bàng,
Thương cậu bé sớm mồ côi bóng mẹ.
Mới bảy tuổi đã nếm mùi dâu bể,
Bước theo cha phiêu bạt xứ Nam Vang.
Nhưng cội đức tin vẫn bám rễ, trổ hoa,
Chuông Cù Lao Giêng gióng hồi vang réo rắt.
Thương kiếp nhân sinh nơi bưng biền lay lắt,
Ngài mượn phù sa đắp trọn trái tim người.
Từ bỏ phồn hoa, danh lợi chốn trần đời,
Xuôi bóng phương Nam, dấn thân về Tắc Sậy...

Đêm Tắc Sậy năm ấy trời hiu quạnh,
Mùi bùn non pha lợm vệt máu người.
Giữa lằn đạn và tiếng thét chơi vơi,
Chiếc áo chùng thâm bước ra làm bia đỡ.
Bầy chiên nhỏ nép mình trong nức nở,
Sói bủa vây, nanh vuốt chực chờ.
Ngài bước lên, lòng thanh thản vô bờ,
Khắc vào đất trời lời huyết lệ thiêng liêng:
“Tôi sống giữa đoàn chiên và chết giữa đoàn chiên!”

Cái chết đến không kèn trống âm vang,
Chỉ xót xa như nhát cứa ngang hồn.
Ngài gục xuống, đất mẹ luống bồn chồn,
Hút dòng máu của người chăn chiên đích thực.
Hạt lúa mì gieo mình vào cõi khuất,
Chấp nhận thối đi cho trổ những bông vàng.
Sự tử vì đạo không mưu cầu hào quang,
Mà là đoá tình yêu nở tung bờ tuyệt đỉnh.

Để rồi xem, từ nấm mộ lặng thinh,
Phép lạ đâm chồi từ những giọt lệ khô!
Dòng người về như những đợt sóng xô,
Mang trên vai thập giá đời trĩu nặng.
Bệnh tật nghèo hèn, oan khiên cay đắng,
Chạm vào bia đá bỗng hoá suối thanh lương.
Người có đạo hay kẻ mỏi gối tha phương,
Đều được đôi tay vô hình ôm ấp.
Phép lạ của Cha không phải trò huyễn thuật,
Mà là lòng thương xót vớt những mảnh vỡ người.

Sắp tới đây, chuông đổ gióng lưng trời,
Đón Chân Phước – vầng hào quang rực sáng!
Chẳng phải ngai vàng, chẳng phải đài danh vọng,
Là vương miện kết bằng máu và hoa.
Phanxicô Xaviê – tên người hoá bản thánh ca,
Trương Bửu Diệp – nhịp đập của hy vọng.
Giữa thời đại dẫu muôn trùng biển động,
Bóng Cha già vẫn tạc giữa nhân tâm.

Giờ phút này, con chắp tay quỳ gối,
Nghe rưng rưng vỡ oà vạn tâm hồn!
Nước mắt rơi nhoè ánh sáng thiên tôn,
Ôi diễm phúc của người con dân Chúa!
Trái tim hát khúc hoan ca rực lửa,
Mừng Cha hiền rạng rỡ giữa toà cao.
Giọt máu xưa rớt xuống cõi trần lao,
Nay kết tụ thành hào quang soi lối.
Kính lạy Cha – người mục tử tuyệt đối,
Đã yêu thương cho đến tận cùng đời!
Tiếng tạ ơn xin gửi gắm lưng trời,
Sưởi ấm mãi đức tin người dương thế!