Ngày trút hơi thở thoảng lên mái ngói rêu phong
Ta ngồi lại, vá khâu từng mảng màu chạng vạng
Nơi ánh sáng chối từ, nơi bóng đêm chưa rót cạn
Đời mỏng tang... rơi giữa hai bờ hư - thực chông chênh.
Ở góc phố kia, có gã đàn ông cõng cả một thời hừng hực
Vấp phải đồng tiền, gãy nát những chiêm bao
Chạng vạng của anh là ánh mắt đứa con trong trẻo ngước vào
Mà túi áo trống không, giấu một bàn tay túa máu.
Anh đứng giữa ngã tư, nửa muốn gào lên, nửa cúi đầu nương náu
Ánh đèn vàng hắt cái bóng ngả nghiêng.
Sau cánh cửa lưa thưa, có người đàn bà vừa tậu nỗi niềm riêng
Gói thanh xuân héo hon vào tấm áo sờn vai cũ
Chạng vạng của chị là nếp nhăn xô lệch kề bên giấc ngủ
Đổi cả nhan sắc nồng nàn lấy bát gạo vơi đầy.
Chị lùi lũi cọ nồi, tiếng thở dài rớt xuống kẽ móng tay
Giữa tranh tối tranh sáng, thấy cõi lòng hoang hoải.
Bên hồ nước lặng câm, có kẻ si tình chạy theo hình bóng mãi
Vớt ánh trăng tan, tưởng ôm trọn ái tình
Chạng vạng của gã là lồng ngực vỡ nát lặng thinh
Nửa đời người điên cuồng, chuốc lấy một bóng hình mộng ảo.
Yêu đến cạn kiệt mình, mà duyên phận mỏng như tờ giấy dán áo
Thổi một cơn gió nhẹ, đã bay dạt về không.
Đời chạng vạng.
Nhân sinh như một dòng sông.
Kẻ vật lộn để nổi lên, người mệt nhoài buông xoã.
Ta đong đếm cõi người bằng những điều dối trá và thật thà, vay mượn và trả giá
Mới hay ta cũng chỉ là hạt bụi... mượn tạm một hình hài.
Nhưng bạn hỡi, dẫu chiều tàn nuốt chửng cả đôi vai
Bóng tối bủa vây cũng là lúc dạ minh châu cần rạng rỡ
Cuộc đời dẫu nửa vời, dẫu đầy những vết thương dang dở
Thì hoàng hôn lụi tàn, là để thai nghén một ban mai.
Cứ an nhiên đi xuyên qua bóng rợp trải dài
Bởi chạng vạng... cũng là một phần của ánh sáng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.