Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 24/10/2023 11:15, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Trần Thị Kim Nguyệt vào 24/10/2023 11:19, số lượt xem: 277

Có lẽ em ích kỉ
Chỉ muốn của riêng anh
Họ bảo em ngu si
Nhưng họ đâu biết gì

Có lẽ mình hơn cả
Chữ thích và và chữ yêu
Đem thương ra làm chứng
Họ bảo mình đều điêu

Thường tịnh mịch đương thư
Anh ơi cứ vậy nhé
Hãy cho em giắc mộng
Cho em say tình nồng

Giữa buổi chiều hoàng hôn
Mặc dòng người phó chúc
Ta chỉ cần có nhau
Qua bao nhiêu vui sầu

Người hỡi, người đừng quên
Yêu thương em lặng lẽ
Dẫu nước kia có cạn
Dẫu đá kia có mòn

Chỉ cần còn có anh
Thì tình em hiện hữu
Dù qua bao tháng năm
Tình em không phai nhoà

Em yêu anh ít thôi
Nhưng núi sông đều biết
Cũng đều ghen tị anh
Thật là đáng trân quý

Anh ơi anh mãi thế
Mãi của là riêng em
Đừng của ai anh nhé
Tình em vẫn đây mà

Em yêu anh nhiều lắm
Nhiều đến tận thiên hà
Vượt hàng nghìn kiếp sống
Mới được gặp người mà

Nên em trân quý lắm
Những phút giây bên người
Yêu anh yêu nhỏ thôi
Mỗi ngày một chút nhé

Để anh còn có thể
Thong dong và bước đi
Đến bên em như thế
Thật tuyệt và thật mơ.

Nhớ người,
14/10/2023