Niềm thương trắc ẩn tựa mây bồng
Sự ái quay cuồng cảnh gió giông
Nối mộng đành cam vùi ngục tối
Khu tình đóng cửa nhốt xiềng gông
Thuyền mơ bóng nguyệt rằm luôn sáng
Biển ước trời dừng bão cứ trong
Thác đổ nào ngưng đời sụp nát…
Mưa dầm ám ảnh phận tàn vong.
Hà Nội 14/3/2006.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.