Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Nhương
Vì đâu lại gọi hoa Bìm
Mỏng manh tim tím lặng im cuối vườn
Vô duyên chẳng chút hương thơm
Chân quê đến cả cái tên nữa là...
Được đâu như Huệ, như Trà
Bướm ong kén lối vào ra sớm chiều
Tha hồ kẻ chuộng người yêu
Nào thơ, nào hoạ bao điều tụng ca
Ừ hoa, đích thị là hoa
Phận hèn vẫn giữ nếp nhà thanh tao
Bìm bìm quấn quýt bờ rào
Đất hoang một chút tơ hào gì đâu!
Tranh nhau lũ trẻ gài đầu
Chơi trò chú rể. cô dâu dập dìu
Hoa Bìm thoáng chút đăm chiêu
Nôn nao vạt nắng xiêu xiêu cuối vườn...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.