Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Nguyệt Ánh » Miền gió say (2021)
Em tìm anh trong nỗi nhớ chiều nay
Chỉ thấy giọt buồn xè cay trong mắt
Chợt bóng anh loé lên rồi vụt tắt
Thoáng hiện ra như ảo ảnh ban ngày
Em, người bộ hành trên sa mạc chiều nay
Khát tìm anh như tìm nguồn suối mát
Chỉ nắng chói chang cuộn vào lòng cát
Bỏng rát đôi chân, vụn nát tim mình!
Tưởng cuối trời le lói ánh bình minh
Hoàng hôn chìm khoác lên mình bóng đêm bất diệt
Em không gục ngã giữa dòng đời vạn biến
Nên em vẫn tìm dù biết không anh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.