Chưa bao giờ ta nghĩ mình làm thơ,
Vần đầu tiên cũng là vần kết thúc.
Gửi tình cho gió, mong gió cuốn theo hoa
Mong hoa mãi hương và tươi sắc.
Cảm ơn gió đã đến, cảm ơn gió đã đi;
Gió mang hương đời, mang đầy sức sống.
Những điều không kể được với đời, ta dành riêng cho gió.
Và gió luôn ân cần, chứa chan;
Luôn bước cùng ta dẫu nắng sớm hay chiều tà,
Mang hương vị dù ngày mưa ngày nắng,
Chở hồn ta đến tận cuối chân trời.
Rồi gió đi khi gió phải ra đi,
Lòng biết trước nhưng mưa vẫn giơi từng giọt,
Mưa rơi nghi ngút, lệ chảy khắp muôn phương.
Những tiếng sấm vang xuyên suốt đêm dài,
Những lần thét gào không thành tiếng.
Có lẽ, ta đã nên nhốt gió vào lồng.
Nhưng lẽ nào yêu là lồng sắt, là bể giam?
Chim phải về trời, cá phải về biển,
Trời đầy nỗi nhớ, biển đầy tình thương.
Cũng như gió phải về nơi cuối trời
Để hương trải dài đến tận trời cuối đất.
Người đối với ta là khắp muôn phương,
Gió phải tiếp tục cuộc đời của gió.
Em à, em phải bước tiếp dù không còn anh nữa,
Vì không lúc nào anh không kề bên em.
Ít lời được viết trong ít phút, cảm xúc dâng trào mong gửi tình theo thiên cổ. Cảm ơn em đã đến, cảm ơn em đã đi.
24/10/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.