Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tặng Trần Thanh Quang

Phương Trinh ạ, nắng đã vàng mấy độ
Và năm cùng tháng tận ngửa nghiêng qua
Em vẫn giấu trong tim điều gì đó
Mà ta không khám phá nổi bao giờ...

Một chút Huế - như là hoa mắc cỡ
Ta mở ra, em lại kín bưng tình
Giữa Sài Gòn phố - người - dưng - tốc - độ
Vẫn thương áo ai bay tím Hoàng Thành!

Phương Trinh ạ, hoa đã vàng thương nhớ
Mà sao em e ấp mãi cho đành?
Gió hào phóng đã ngang trời rồi đó
Chim én về báo hiệu một mùa xanh

Thế mà sao tình ấy vẫn lênh đênh
Em một nơi - ta xiêu về một chốn
Giở trang Kiều bói hoài không ra mộng
Người cõng buồn sao gọi được mùa xanh?


1996

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]