Say! Say rồi! Say đến tận cùng mây
Nơi tha ma ta tưởng tầng tửu động,
“Trên khóm vi lau hồi hộp mãi”
Tử ơi! Tử ơi! Có nhà không?
Khúc Trường tương tư gọi hồn ai than thở
Điệu Xuân tình lả lướt lại lâng lâng,
Quên, quên đi! Quên hết những ái ân
Rồi say đắm cho vơi sầu đoạn tháng
Cả hồn thơ: chết lịm vời trời thơ!
Đến thơ tôi, tôi còn chưa nhớ nổi,
Chuyện cuộc đời, ai sẽ viết thay ta?
Hát lên đi, hãy hát trọn lời ca:
“Cười nhân thế nay dời may đổi”.
Không! Ta căm ghét Ánh trăng lừa dối,
Cả đời ta đã chịu đựng đủ rồi.
Nào, tôi với anh đến trăm miền đất lạ,
Nào, mau đi thôi,
Trăng đã ngã lưng đồi.
TP.HCM - 2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.