Ba tấc đất.
Dưới lòng sâu
Vùi nụ chưa kịp ấm hình hài,
Ngực tàn tro sao vú vẫn trào cay?
Mẹ nằm đây, nghe giun dế thở dài
Nghe tiếng bước chân con chập chững...
Trượt ngã.
Mẹ giật mình!
Nhưng chẳng thể đưa tay.
Chỗ mẹ nằm sương lạnh buốt bờ vai,
Đâu lạnh bằng tiếng khóc vỡ đêm dài, con khát sữa.
Mảnh tã mỏng, ai thay mùa nồm dột mửa cho con?
Ai hát ru nhịp võng gãy đôi bờ?
Mẹ nợ con cả một vóc dáng tuổi thơ,
Nợ bát cơm đầy, nợ manh áo ngày đông giá.
Mẹ trốn dưới mồ sâu, để nấm ruột mình bơ vơ quá!
Lời ru nấc nghẹn... vỡ vụn giữa hư không.
Đất vô tri mà mẹ đau như dao cắt, máu ròng!
Rễ cây đâm xuyên vòm ngực tối,
Mẹ tự bấu cào, trách phần số cạn lối
Để núm ruột mình trôi dạt giữa phong ba.
Nước mắt người chết chẳng thể tuôn ra,
Nên lặn xuống thành mạch ngầm xót xa,
Mặn đắng cả nghìn thu sỏi đá.
Con lớn lên chưa?
Đã bập bẹ gọi “Mẹ” hiền chưa hả?
Hay chỉ biết nhìn làn khói trắng bay...
Mỗi mùa thu lá rụng đắp nấm bia này,
Là dưới cõi âm, mẹ cào tay vào đáy ván.
Muốn đội tung lớp bùn sâu chai sạn,
Mặc xác thân mục rữa... để về ôm con!
Cứ khóc đi, nếu giông bão, héo mòn,
Nhưng phải sống như xương rồng trên cát khô vươn dậy.
Mẹ ở dưới này... chỉ là làn hơi sương mỏng ấy,
Hoá gió hát ru con...
Dẫu muôn kiếp... chẳng thể nào chạm tay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.