NẾU như…anh phải rời nơi đây
anh phải quên đi đất chốn này,
quên đi bạn mới,… "ANH LÀM ĐƯỢC!”
nhưng còn đôi mắt, mái tóc bay…?
Cô bé à, em có biết chiều nay
sẽ không có ai làm phiền em nữa
và ngày mai, ngày kia anh cũng hứa
chẳng để em nhau mày khó chịu đâu.
Nhưng cô bé à, nếu lỡ quá lâu
dãy bàn kia, anh vẫn không ở đấy
mùa thu tàn, mùa đông sang vẫn vậy
gió có làm em thấy lạnh hơn không?
Anh biết rằng em sẽ trả lời “không”
vì với em, anh chỉ là người bạn
với trái tim, chỉ hai từ “vô cảm”
biết tên nhau có lẽ đã đủ rồi…
Nhưng với anh từ ngày đó em ơi
cứ thấy mình như dần thành người khác
đêm muộn phiền, gặp em thì nhút nhát
ăn ngủ thất thường,…mợ anh bảo tương tư…
Anh biết với em anh chỉ là một chàng trai hư
chẳng tốt đẹp gì, nói năng thì ngạo mạn
nhưng lần này, cho phép anh mạnh dạn
để nói “THÍCH EM RỒI”, có được không?
Anh biết tình yêu là thứ mênh mông
thứ cảm xúc chẳng biết sao là đủ
bởi vậy nên nói ra anh rất sợ
chẳng được gì, em lại tránh mặt anh.
Anh cũng biết, tình yêu đừng nên đến quá nhanh
cũng chẳng ham gì được bên nhau chốc lát
nhưng hy vọng, đầu tuần sau sẽ khác
anh sẽ được bắt đầu “đuổi đeo” em!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.