Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 13/01/2022 01:39, số lượt xem: 411

Nằm nghe gió thổi
Tự hỏi,
Gió muốn đi đâu?

Lắng nghe tiếng đêm,
Lá cây xào xạc.
Lòng chứa muộn phiền,
Sao đây?
Cho đêm yên lặng?
Cho mây thôi bay?
Cho sầu tan biến?

Bấy giờ!
Hàng mi khẽ nâng,
Sao trời lấp lánh,
Rơi trong đáy mắt.
Vẫn!
Mịt mờ!
Có mấy sự đời,
Chớp nhoáng vô tư,
Giông tố tan tành,
Đêm đen vô tận.
Lại hỏi,
Nỗi buồn trên đời
Thì được bao nhiêu?
Cho đến bao giờ,
Mới thôi hững hờ?
Tôi mơ!

Ngôi sao xa xôi,
Rơi trên ngọn đồi,
Nâng lên trong tay,
Tan đi!

Thả mình chới với,
Chợt môi mỉm cười.
Nhắm mắt.

Cái là ưu tư?
Chẳng là gì!

12/01/2022