Mẹ ngày xưa dạ sắt son,
Chồng đi kháng chiến nuôi con một mình.
Thuỷ chung thắp sáng niềm tin,
Hy vọng, chờ đợi với tình chắt chiu.
Dành cho con mọi thương yêu,
Tảo tần khuya sớm thật nhiều nỗi lo.
Mà đời sông biển khó dò,
Nắng mưa mẹ gánh cam go phận người.
Nhưng nào than oán nửa lời,
Âm thầm chịu đựng cả thời thanh xuân.
Tháng ngày mong ngóng xa gần,
Xuân qua hạ tới bao lần thu đi.
Đông về lệ đẫm rèm mi,
Lẻ loi bóng mẹ thầm thì bên song.
Nhớ chồng nỗi nhớ mênh mông,
Thương con thắt ruột, vững lòng chờ tin.
Nhưng rồi cay đắng riêng mình,
Ngày tàn chiến cuộc chẳng nhìn thấy nhau.
Tin chồng tử trận đớn đau,
Canh thâu mỏi mắt nghẹn ngào lời ru.
Mẹ thành đá núi Vọng Phu,
Trường ca bất tận thiên thu mãi còn.
Tấm lòng chung thuỷ sắt son
Mẹ là hình ảnh nước non kiêu hùng.
16/07/2022
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.